Hàng vi tính dỏm
Xem bai viet bang font ABC

PCWorld VN 4/99

    Máy tính của bạn có thể rắc rối hơn là bạn tưởng. Thị trường hiện nay đầy rẫy những chip ăn cắp và chip giả. Rất có thể bạn đã trở thành nạn nhân.

    ấy là buổi hoàng hôn ngày 28 tháng 8 năm 1998 ở Fremont, California. Bốn kẻ đeo mặt nạ súng ống đầy mình áp sát một tòa nhà nhỏ, trông khiêm tốn giữa rừng kiến trúc nguy nga xung quanh. Mục tiêu của bọn này là cơ quan đầu não của Wintec Industries, một công ty chuyên sản xuất và phân phối bộ nhớ và cấu kiện máy vi tính. Vào giờ đó, Wintec hoàn toàn cách biệt với sự náo nhiệt trên đường phố và trở thành mồi ngon cho bọn kẻ cướp.

    Bọn cướp trù tính rất kỹ từng đường đi nước bước, trang bị nào súng tiểu liên, súng lục và sơ đồ nhà. Nhưng chẳng mấy chốc, chúng gặp chuyện xúi quẩy. Chúng không sao vào nổi tòa nhà dù đã dùng báng súng đánh nhân viên bảo vệ bất tỉnh. Thêm vào đó, bọn cướp phát hiện thấy một số nhân viên còn trốn trong tòa nhà. Bọn cướp đâm hoảng loạn và bắt đầu nổ súng, bắn vào lưng một người đàn ông trốn sau xe hơi. Ơở bệnh viện đêm hôm đó, người ta tuyên bố ông đã chết.

    Một đoạn phim hình sự ư? Không đâu. Loại hình ăn cướp kỹ thuật cao này xảy ra như cơm bữa. Một đặc phái viên thuộc bộ phận chuyên trách kỹ thuật cao của FBI ở San Jose (Mỹ) ước tính những tội phạm loại này đang khiến các công ty ở thung lũng Silicon thiệt hại hơn một triệu USD mỗi ngày.

    Nhưng đâu chỉ các công ty công nghệ mới bị thiệt. Một khi cuỗm được hàng, bọn cướp liền bán lại cho người tiêu thụ thông qua "chợ xám" (gray market). Những kẻ ma giáo khác làm ăn còn tinh vi hơn: họ mua các chip CPU hoặc bo mạch rồi "sửa" lại, buộc chúng chạy ở tốc độ cao hơn tốc độ thiết kế (quy trình này gọi là overclocking, tạm dịch: thúc xung nhịp), làm nhãn giả trông hệt như hàng thật rồi đem bán cho những khách hàng cả tin. Những bộ xử lý bị sửa nhãn kiểu đó - thường là Pentium II-300 hoặc II-333 được chế tác thành Pentium II-400 hay II-450 - thật khó phân biệt với hàng thật đến nỗi có thể chính bạn đang dùng một thứ như vậy trong máy mình mà không biết.

    Nếu đang sở hữu một trong những đồ giả mạo hay ăn cắp đó thì đúng là bạn đã bị lường gạt. Dĩ nhiên, các con chip giả hoặc ăn cắp không được bảo hành, cũng chẳng có gì bảo đảm chúng sẽ làm việc đúng như quảng cáo. Nếu nhà chức trách xác định bạn đã mua nhầm một CPU ăn cắp, họ có thể tịch biên để làm tang chứng. Và thậm chí dù CPU của bạn không phải đồ ăn cắp mà chỉ bị tráo nhãn một cách thiện nghệ, bạn đã phải trả cao hơn giá thật từ 100 đến 200 USD. Một thanh tra, thành viên của một đơn vị FBI chuyên theo dõi tội phạm kỹ thuật cao tại thung lũng Silicon, nói: "Chuyện đó cũng giống như mua xe Volkswagen mà cứ tưởng là xe Corvette. Có thể cả hai đều chạy nhanh như nhau, nhưng chắc chắn có điểm rất khác nhau".

    Một thanh tra làm việc cho Intel cảnh báo: "Không thể nói trước về những CPU mang nhãn giả - chúng có thể hoạt động, cũng có thể không". Một bộ xử lý kiểu đó có thể vừa mua về đã chết cứng, cũng có thể chỉ khi dùng nhiều mới đột ngột hỏng và thế là dữ liệu của bạn đi đứt.

Tuồn ra thị trường

    Mọi hàng hóa do bọn tội phạm ăn cắp hay làm giả đều có chung đích cuối là thị trường xám, tức là một mạng lưới các nhà buôn chuyên mua bán các linh kiện giá rẻ - một số hoàn toàn hợp pháp, một số là đồ ăn cắp, số khác là đồ giả hoặc tráo nhãn hiệu. Một khi bạn rời bỏ các nhãn hiệu tên tuổi như Compaq, Dell, IBM và quay lưng khỏi những cửa hàng lớn, nói cách khác là nếu bạn đi mua sắm ở một điểm trao đổi hàng, một site bán đấu giá trên mạng, một công ty chào hàng qua bưu điện ít quen biết hoặc một cửa hiệu máy tính không tên tuổi, thì xác suất bạn bị dính vào chợ xám là không nhỏ (xem "Thử dạo qua thị trường").

    "Bạn chẳng thể biết nhà buôn nào bán đồ gian", giám đốc phụ trách bảo mật của Sun Microsystems nói. "Các nhà buôn trên chợ xám vừa kinh doanh hợp pháp lại vừa buôn đồ lậu. Chính vì vậy mà họ được gọi là chợ xám: họ làm ăn với cả thị trường hợp pháp lẫn chợ đen".

    Từ lúc bị ăn cắp hay tráo nhãn cho đến khi được bán lại cho người mua, hàng hóa thường qua tay nhiều người đến nỗi ngay cả người bán có khi cũng không biết mình đang bán đồ ăn cắp hoặc đồ giả; đơn giản là họ đã không hỏi kỹ trước khi mua.

    Người bán đã vậy, người mua lại càng khó biết liệu mình có mua phải đồ ăn cắp hay không. Có thể bạn chỉ phát hiện ra máy của mình là đồ ăn cắp khi gọi đến công ty bán máy yêu cầu hỗ trợ kỹ thuật hoặc sửa chữa trong hạn bảo hành và được yêu cầu cho biết số xêri của máy. Hầu hết các công ty bán máy đều theo dõi số xêri của máy; một vài công ty theo dõi cả từng cấu kiện. Khi một công ty phát hiện ra máy bạn là đồ ăn cắp, cảnh sát có thể sẽ đến ngay để tịch thu. Theo luật định, tàng trữ có ý thức hàng ăn cắp hoặc hàng giả là bất hợp pháp. Nếu CPU của bạn bị tịch thu, bạn chỉ còn nước yêu cầu công ty bán máy trả lại tiền. Nhưng chắc gì họ chịu trả.

Hàng gian, hàng giả

    Thông thường, dấu hiệu duy nhất để bạn nhận biết một CPU bị lấy cắp là giá quá rẻ, nhưng ngay điều đó không phải bao giờ cũng đúng. Đầu năm 1998, một khách hàng tại Mỹ đã mua một CPU Pentium MMX-233 qua Internet với giá 230 USD, so với lúc ấy là rẻ, nhưng không quá rẻ đến mức ông phải ngờ có chuyện gian trá. Cài đặt bộ xử lý xong, máy không sao khởi động được. Sau khi thử mọi cách, kể cả thay bo mạch chủ, ông cầu cứu tới Intel. Một kỹ thuật viên cho hay thật ra CPU của ông là Pentium MMX-166 nhưng bị giả mạo thành MMX-233, và giúp ông cài đặt lại bo mạch chủ để CPU chạy ở đúng tốc độ ban đầu là 166MHz. Sau đó máy chạy tốt. Chỉ khổ chủ biết rằng mình đã mua chiếc CPU Pentium MMX-166 này đắt tới 100 USD.

    Vậy là với chỉ một CPU thôi bọn tội phạm đã có thể kiếm 100 USD. Những kẻ tráo nhãn có thể tạo ra chip mà người dùng hầu như không nhận ra là đồ giả. Thường thi chúng thúc xung nhịp của CPU hợp pháp, dùng laser cạo số xêri rồi in mã hiệu khác, "biến" CPU thành một model mới chạy nhanh hơn.

    Cả AMD lẫn Intel đều không thể nói hiện có bao nhiêu phần trăm CPU trên thị trường là đồ "cải biến". Một phát ngôn viên của Intel đánh bạo ước đoán: "Số phần trăm đó chỉ nằm trong khoảng hàng đơn vị". Công ty nghiên cứu công nghệ MicroDesign Resources tính rằng trong năm 1998 Intel bán ra 87 triệu bộ xử lý, chỉ 2% của con số này đã là 1,7 triệu con chip. Khi đi mua sắm ở những nơi không đảm bảo, khả năng mua phải một CPU bị tráo nhãn sẽ rất cao.

    Một nhóm những kẻ làm hàng gian khác sử dụng một công nghệ kém phần "cao cấp" hơn. Họ lấy những thứ đúng thực là rác rưởi đem về lau chùi sạch sẽ rồi bán lại cho những người tái chế, kẻ mua đi bán lại, các công ty chuyên thu mua đồ phế thải. Các công ty thường thanh lý CPU cũ bằng cách bán cho người tái chế. Người tái chế lẽ ra phải tiêu hủy các linh kiện để trích xuất kim loại quý còn sử dụng được, nhưng thay vào đó họ thường bán lại chúng. Thế rồi một ai đó tráo nhãn khác và bán chúng cho người tiêu thụ. Hàng gian kiểu này không chỉ hạn chế ở CPU, mà mọi linh kiện máy tính đều có thể được bán lại theo cách này (xem "Thiết bị ngoại vi cũng có thể là hàng giả").

Đâu cũng có kẻ cắp

    Tội phạm kỹ thuật cao chắc chắn là một ngành kinh doanh lớn. Trong năm 1994 và 1995, mỗi tuần thung lũng Silicon bị từ một đến hai băng cướp và đào tường khoét vách có vũ trang đột nhập. Cơ quan hành pháp trả lời bằng một chiến dịch đồ sộ có tên là Westchips, với kết quả khoảng 150 kẻ tình nghi bị bắt giam.

    Hầu hết bọn ăn cắp kỹ thuật cao chuyển hướng: chúng chui vào các công ty hoặc vào các xe tải chở hàng từ nhà sản xuất đến kênh phân phối. Thật khó khống chế bọn trộm hàng khi đang vận chuyển, đó là chỗ dễ tấn công nhất. Xe chở hàng chẳng khác gì một nhà kho di động, không có hàng rào và chẳng có ai vũ trang canh giữ. Thay vì những con tàu chở đầy tiền vàng ngày xưa, là những chiếc xe chở đầy hàng kỹ thuật cao, bán chạy như tôm tươi.

    Máy tính là mặt hàng thứ ba hay thứ tư trong các mặt hàng thường bị ăn trộm nhất. Nhưng xét về trị giá thì máy tính chắc chắn đứng đầu danh sách hàng bị trộm trên đường vận chuyển. Một biện pháp mới có thể làm giảm bớt tình trạng đó là ấn định cho mỗi bộ xử lý Pentium III mới một số xêri (Processor Serial Number) không thể trùng lặp.

Liệu có giải quyết được vấn đề?

    Các cảnh sát viên cũng bắt đầu quan tâm hơn đến vấn đề CPU bị tráo nhãn, đặc biệt là ở các vùng như Thung Lũng Silicon và Nam California, nơi mà kỹ thuật cao đang là ngành công nghiệp cực kỳ phát đạt. Người ta đã rất ngạc nhiên khi biết rằng các CPU đắt giá hơn côcain. Nếu kẻ nào lái xe trên đường cao tốc mà bị cảnh sát chặn lại lục soát và tìm thấy côcain trong cốp xe, chắc chắn hắn đi tù. Còn nếu là CPU tráo nhãn, chủ nhân lại có thể giải thích khá dễ dàng.

    Năm 1998, số nhân viên hành pháp được Intel huấn luyện để phát hiện những CPU tráo nhãn đã tăng hơn ba lần. Đây là vấn đề bảo vệ thương hiệu của công ty. Phát ngôn viên của Intel nói: "Theo quan điểm của Intel, dù chỉ mười CPU bị tráo nhãn đem bán ra trên thế giới và có người mua là quá nhiều rồi".

    Intel tính chống tráo nhãn ngay trong khâu thiết kế CPU: với mỗi đời máy, họ đều đưa vào những đặc tính riêng để đi trước bọn tráo nhãn một bước. Nhưng Intel thừa nhận rằng các nỗ lực về thiết kế đó chẳng có tác dụng gì hơn là trì hoãn sự ra đời những CPU tráo nhãn thế hệ mới nhất. Bọn tội phạm cũng là kỹ sư nên biết rõ thiết kế của bộ xử lý; họ lập ra hàng lô xí nghiệp và sản xuất hàng trăm chip như thế.

    Mục tiêu của Intel là tạo ra những trở ngại cho các CPU đủ để bọn làm hàng gian khó lòng kiếm chác được gì. Chẳng hạn, CPU Pentium II có một tính năng làm cho việc thúc xung nhịp trở nên khó khăn. Tuy nhiên, nếu bọn làm hàng gian biết Intel toan tính dùng biện pháp gì, họ sẽ tìm cách đối phó.

    Thật ra, nếu bọn tráo nhãn muốn kiếm được 100 đến 200 USD cho một con chip, chúng phải chộp được thời điểm khi con chip chậm nhất trong toàn bộ các đời CPU có giá thấp hơn nhiều so với con chip nhanh nhất. Không kịp cho "lên đời" những con chip chậm trước khi xuất hiện một thế hệ CPU mới thì các con chip cũ sẽ rớt giá và chúng chẳng còn lời lãi gì nữa.

Bạn có thể làm gì?

    Intel hy vọng sẽ giải tỏa được khúc mắc này bằng thế hệ Pentium III mới. Người ta tin rằng Intel đang xây dựng một công cụ phần mềm giúp người tiêu thụ xác định liệu CPU của mình có bị tráo nhãn hay không. Cho tới lúc đó, chuyện phát hiện ra hàng ăn cắp, hàng gian, hàng giả vẫn là chuyện rủi may. Thậm chí mua với giá thị trường cũng chẳng hề bảo đảm hàng bạn mua là hợp pháp, ngược lại, giá rẻ không nhất thiết có nghĩa là có vấn đề.

    Cho nên nếu bạn thích mặc cả thì hãy cẩn thận. Đầu tiên nên đọc phần "Hãy tự vệ" và theo đúng các lời khuyên trong đó. Và hãy nhớ rằng bạn là nạn nhân tối hậu của những thứ đồ dỏm. Gặp một thương vụ xem ra có vẻ rất hời, chớ vội mừng; trước hết cần cân nhắc xem mình tiết kiệm được bao nhiêu. Liệu mua rẻ được chừng đó có đáng không nếu có thể phải giao nộp máy cho cảnh sát hoặc còn tệ hơn thế - đem sự nghiệp kinh doanh của mình ký thác cho một CPU đã được xào nấu trong nhà xe của một kẻ nào đó?

Trần Tiễn Cao Đăng

PC World US 4/1999


Thử dạo qua thị trường

    Liệu có dễ mua nhầm CPU dỏm trên thị trường không? Một nhóm nhân viên của PC World Mỹ đã quyết định điều nghiên thực địa (tại Mỹ). Họ dẹp qua một bên mọi sự cẩn trọng mà chỉ mua theo giá cả, bỏ qua cả những yếu tố quan trọng như uy tín của hãng, chính sách về phí thay thế, tránh cả những nhà xây dựng hệ thống hàng đầu có quan hệ trực tiếp với Intel, AMD hay Cyrix mà chỉ ghé vào một site bán đấu giá trên Internet, một cửa hàng trực tuyến, một điểm trao đổi hàng, một cửa hiệu máy tính địa phương, và một nhà buôn PC đặt hàng qua bưu điện chẳng mấy tiếng tăm. Nhóm đã mua hai hệ thống hoàn chỉnh và hai CPU riêng lẻ; ở cửa hiệu địa phương, họ còn lấy thêm một chuột Microsoft trông rất khả nghi.

Các jumper trên Pentium II (A) chỉ thị cho CPU tốc độ cần chạy. Bọn làm hàng gian tháo bớt một jumper (B) để buộc bộ xử lý chạy nhanh hơn thiết kế ban đầu.

    Sau khi đem mớ hàng đó gửi cho các nhân viên điều tra, họ phát hiện ra một CPU dỏm. Cả hai hệ Pentium II-400 mua từ nhà buôn qua bưu điện và cửa hiệu máy tính địa phương đều chứa những con chip chính gốc. Các chuyên gia Intel xác nhận xuất xứ đàng hoàng cho chiếc CPU mua ở nhà buôn trên mạng, còn chuyên gia Microsoft tuyên bố rằng chuột chỉ gói trong bao nilông kia và chẳng có chứng nhận gì cả lại đúng là thứ thiệt. Thế nhưng lẽ ra chuột này chỉ có thể mua bán như một phần của hệ thống hoàn chỉnh mà thôi. Riêng chiếc PC đặt mua ở site bán đấu giá trên Net thì hầu như đã hai tháng mà chẳng thấy tăm hơi đâu.

    Nhưng còn CPU mua ở điểm trao đổi hàng thì quả đúng là đã bị thúc xung nhịp và tráo nhãn, mặc dù vỏ ngoài không có dấu hiệu gì khả nghi. Khi các nhân viên điều tra của Intel gắn nó vào một máy tính để kiểm tra, hệ thống hoàn toàn không khởi động được. Họ liền lôi CPU ra khỏi vỏ ngoài và phát hiện rằng hai trong số các điện trở đã bị sửa để buộc chip chạy ở tốc độ 400 MHz. Khi họ gắn lại chip vào máy tính, nó vẫn làm việc nhưng lại bộc lộ triệu chứng điển hình của một bộ xử lý bị tráo nhãn là lâu lâu lại ngừng bất tử. Sau khi chạy một thử nghiệm mà giới hành pháp sử dụng để nhận diện máy bị tráo nhãn, các chuyên gia phát hiện rằng chiếc Pentium II-400 mà nhóm đã mua với giá 325 USD thực chất là Pentium II-333, vốn rẻ hơn nhiều. Vào thời điểm đầu năm 1999, CPU Pentium II-333 có thể bán trên Internet chỉ với giá 181 USD. Những tay làm hàng gian ắt đã bỏ túi kha khá. Nếu đi mua máy mà chỉ chăm chăm nhìn vào giá, bạn cũng đang tự đưa mình vào tròng đó.


Hãy tự vệ

    Đi mua hàng máy tính bao giờ cũng có khía cạnh rủi ro, nhưng nếu bạn biết rõ việc mình làm, thì vẫn có thể thành công. Chỉ cần theo đúng những cảnh báo sau.

    Hành động như thám tử. Nếu mua sắm ở các điểm trao đổi hàng hoặc cửa hiệu nhỏ, hãy kiểm tra một vài CPU để xem có bằng chứng bị tráo nhãn không, cũng như các số xêri có hoàn toàn khác nhau không. Hỏi nhân viên bán xem họ mua các CPU ấy từ đâu. Và cần phải biết giá hiện hành của một CPU - từ www.intel.com và www.amd.com - rồi hẵng mua. Nếu giá quá rẻ so với giá thị trường, hãy thận trọng.

    Kiểm tra xuất xứ. Nếu bạn mua "hàng nhái" và không thể kiểm tra CPU, hãy hỏi người bán xem họ có phải là người bán lẻ được ủy quyền của Intel hoặc AMD không. Nếu không phải, hãy hỏi xem họ mua CPU từ đâu và nguồn cung cấp đó có phải là nhà bán lẻ được ủy quyền không. Nếu người bán ăn nói "lửng lơ cá vàng", hoặc tự nhận mình mua bất cứ cái gì rẻ nhất, hay bất cứ câu trả lời khả nghi nào khác, thì rất có thể anh ta đã mua CPU từ "chợ xám".

    Trả lại nếu cần. Đừng bao giờ mua một CPU hay hệ thống mà bạn không thể trả lại, và nếu có lý do để hoài nghi, hãy kiểm tra CPU cẩn thận trước khi hết hạn trả. Nếu ngờ vực gì thì trả ngay.

    Kiểm tra số xêri. Trước khi mua một máy tính, hãy thử kiểm tra số xêri của nó qua cơ sở dữ liệu tại Stolen Computer Registry (danh bạ máy tính bị mất cắp) www.nacomex.com. Đáng tiếc là không có cơ sở dữ liệu nào tương tự cho các linh kiện như bộ xử lý.


Vạch mặt hàng gian

    Bạn hí hửng vì mua được PC mới với giá hời? Song, cho dù BIOS thông báo bạn đang có một máy Pentium 400 MHz, điều đó chẳng có nghĩa là bạn đang thật sự có máy Pentium 400 MHz.

    Đáng tiếc không có cách nào dễ dàng xác định CPU Pentium của bạn được thiết kế để chạy với tốc độ nào. Nếu hệ thống bị những trục trặc không giải thích nổi, nhất là lúc khởi động, rồi lại hoạt động bình thường thì đó là một dấu hiệu đáng lưu ý. Nhưng muốn có câu trả lời dứt khoát, bạn phải kiểm tra CPU cho cẩn thận. Và đôi khi chỉ Intel mới có đủ chuyên môn để biết đích xác mà thôi.

Hai hàng số trên CPU Pentium II này đã bị xóa bằng tia laser rồi khắc lại. Hãy chú ý khoảng tối xung quanh các con số.

    Dù vậy, vẫn có một số thử nghiệm bạn có thể tự thực hiện. Trang Web Pentium II Identification của Intel tại support.intel.com/support/processors/pentiumII/identify.htm là một điểm nên khởi đầu. Bạn cũng có thể chọn một site khác ngoài Intel là Inside Intel (www.prodesk.com/inside/special/remarking/chare_faqs.htm) cung cấp các thủ tục chi tiết để kiểm tra các CPU Pentium II (là những CPU dễ bị làm gian nhất), cũng như thông tin về việc nhận diện CPU của AMD, IBM và Cyrix bị tráo nhãn và thúc xung nhịp. Chỉ có điều: nếu theo đúng lời khuyên của các site này, chẳng hạn như tháo vỏ ngoài CPU thì việc bảo hành sẽ mất hiệu lực.

Hàng gian quá lộ liễu: bạn có thể thấy rõ nơi từng có những con số khắc bằng tia laser trên CPU Pentium Pro này, nhưng đã bị cạo xóa.

    Ngoài ra, bạn vẫn có thể biết được nhiều điều từ nhãn hiệu ngoài vỏ CPU. Chỉ cần mở máy ra rồi kiểm tra hộp nhựa của CPU. Ơở một đầu mép trên (hoặc một bên, nếu máy bạn là Pentium Pro), bạn sẽ thấy hai hàng số và chữ khắc bằng tia laser (xem hình 2). Hãy lấy kính lúp xem cho kỹ hàng chữ và số xem có dấu vết cạo sửa không. Cần nhớ rằng một số tay làm hàng gian thường tự in lấy nhãn hiệu thay vì thay hẳn vỏ hiện có. Nhưng Intel chỉ phân phối những vỏ ngoài mà nhãn hiệu được làm với chất lượng cao và kiểm tra rất kỹ, nên chỉ cần một vết in nhòe trên bất cứ ký tự nào, hoặc sự thiếu nhất quán dù rất nhỏ giữa một vài ký tự cũng đã là dấu hiệu rõ ràng rằng con chip đã bị tráo nhãn. Nếu nhãn hiệu ngoài vỏ có ghi "ENG SAMPLE" (máy mẫu đang thiết kế) hoặc "CONFIDENTIAL" (mật), có lẽ bạn đã mua nhầm một Pentium II bị ăn cắp mà nó không bao giờ được đưa vào sản xuất.

    Nếu nhãn hiệu có vẻ ổn, hãy thử dùng tiện ích CPUID của Intel (có thể tải xuống từ Net); nó sẽ giúp đối chiếu các đặc tính của CPU trong hệ thống của bạn với quy cách được nêu rõ bởi nhãn hiệu trên vỏ ngoài. Tìm CPUID theo địa chỉ developer.intel.com/vtune/cpuid/index.htm.

    Khi chạy CPUID, nó sẽ hiển thị số theo họ (family number), số model và số chuỗi bậc (stepping number) của CPU, cũng như số lượng cache thứ cấp. Hãy tìm con số "sSpec" gồm năm chữ số nằm ở cuối dòng ký tự trên cùng của hộp CPU (hình 3). Tìm site CPU Quick Reference Guide của Intel tại developer.intel.com/design/pentiumII/qit rồi chọn đúng số sSpec mà bạn tìm thấy trên vỏ ngoài CPU. Bạn sẽ thấy một bảng cung cấp mọi thông tin về bộ xử lý mà lẽ ra phải nằm trong PC. Nếu CPUID phát hiện bất kỳ con số nào trên CPU khác với bảng dữ liệu này, ắt hẳn bạn đã mua phải hàng gian.

    Nhớ rằng CPUID không thể nhận diện được tất cả các CPU bị tráo nhãn. Nếu bạn còn hồ nghi, hãy liên hệ trực tiếp với Intel.


Thiết bị ngoại vi cũng có thể là hàng giả

    Bạn đi mua một ổ đĩa cứng mới, vài ống mực in, và kìa - có loại chuột Microsoft rẻ ơi là rẻ! - bạn lại đang cần mua một cái. Bạn chẳng hề thoáng qua ý nghĩ đấy có thể là hàng giả.

    Hàng vi tính bất hợp pháp đâu chỉ có CPU tráo nhãn. Bọn tội phạm lành nghề còn sản xuất những linh kiện máy tính giả như bo mạch, ổ cứng, chuột và ống mực máy in, nghĩa là bất cứ cái gì đắt tiền hoặc bán được nhiều. Hồi tháng 11/98, FBI bắt quả tang một công ty ở Nam California đang lắp ráp các bo mạch SCSI để bán bằng thương hiệu của Adaptec. Cũng trong tháng đó, tại Chicago, Bộ Tư Pháp Mỹ kết án một tổ chức vì tội tráo bao bì rồi bán những bộ nhớ máy tính trời ơi đất hỡi nào đó dưới nhãn hiệu IBM.

Bên nào là hàng giả? Nhìn kỹ, bạn sẽ thấy hộp bìa bên phải mỏng hơn và chữ in cũng khác.

    Một số hàng giả thậm chí chẳng được gần giống hàng thật, nhưng vẫn lừa được khách hàng. Một đặc phái viên của FBI nói: "Cách đây chưa lâu chúng tôi gặp một số nhà sản xuất ổ cứng. Họ cho chúng tôi xem những ổ cứng cũ tám rãnh được làm giả nhãn hiệu ổ cứng có tiếng". Người ta mua chúng, đem về nhà, chỉ khi đó mới phát hiện rằng thậm chí chúng chẳng đút lọt vào máy tính nữa.

Chuột Microsoft giả này trông rất giống hàng thật; hầu như không thể phân biệt.

    Chuột giả thường được bán trên Internet, ở những điểm trao đổi hàng và cửa hiệu nhỏ ít ai biết. Những chuột dỏm đó rất mau hỏng và có thể gây cảm giác "rin rít" khi sử dụng. Thế nhưng bề ngoài thì cứ y như hàng thật.

    Nếu bạn cần mua chuột Microsoft, hãy tìm cho được giấy chứng nhận của Microsoft. Nếu không mua chuột kèm với máy tính, bạn chỉ nên mua chuột trong hộp lẻ còn nguyên.

    Trong khi điều nghiên hàng hóa, đừng quên xem kỹ ống mực máy in. Mới đây tại Mỹ, người ta đã phát hiện hàng trăm ngàn ống mực máy in phun, máy in laser cũng như in kim giả, nhờ vậy mà xóa sổ khỏi thị trường một lượng hàng lậu trị giá có thể đến hàng triệu đô la.

    Hàng giả thường là các ống mực đã được nạp mực lại rồi cho vào bao bì bán lẻ trông như thật. Và có trời biết người ta bơm cái gì vào những ống mực đó! May lắm thì chất lượng tồi, còn tệ hơn, chúng làm hỏng luôn máy in không chừng. Có một số trường hợp, những ống mực giả chứa cả kim loại nặng. Kim loại nặng thường gặp trong ngành in hồi 20 năm trước, nhưng từ đó đến nay bị cấm vì có thể gây ung thư.

    Khi bạn đi mua ống mực, chẳng có cách nào dễ phân biệt đâu là giả đâu là thật. Bao bì luôn luôn được nhái chính xác. Nhưng biểu hiện rõ rệt là chất lượng in không tốt như bạn chờ đợi, hoặc chưa in tới số trang như đã quy định thì mực đã cạn hết. Hãy mua từ một nhà phân phối bạn biết rõ, và nếu mua phải hàng xấu thì trả ngay, lấy tiền lại - Đừng nên quẳng nó đi. Muốn biết thêm thông tin, hãy chọn Web site của Imaging Supplies Coalition tại www.isc-inc.org.


PcLeHoan 1996 - 2002
Mirror : http://www.pclehoan.com
Mirror : http://www.lehoanpc.net

Mirror : http://www.ktlehoan.com