 |
|
“Ở đây chiến tranh chưa chấm dứt”
THU HƯỜNG |
Bạn bè, người th́ gọi cô là Ngọc chất độc da cam,
người th́ gọi cô là Ngọc dioxin. Nói vậy nhưng không
phải Ngọc là nạn nhân của những chất độc ấy mà chỉ v́
Ngọc là đồng tác giả của Website www.chatdocdacam.org
(nay là www.chatdocdacam.info). Website này ra mắt vào
ngày 13-9-2004, khi cuộc vận động “Kư tên v́ công lư”
đang bước vào giai đoạn nóng. Cô gái có những biệt danh
ấy là Nguyễn Thị Bích Ngọc, sinh viên năm thứ 4, khoa
Quan hệ quốc tế, trường Đại học KHXH & NV (Đại học Quốc
gia Hà Nội).
NỖI ÁM ẢNH MÀU DA CAM
Năm 2001, khi mới vào đại học, Ngọc có dịp xem một phim
tài liệu về nạn nhân chất độc da cam trên truyền h́nh.
Những h́nh ảnh và câu chuyện trong phim đă khiến cô xúc
động mạnh, trở thành nỗi ám ảnh không rời, đau đáu một
mong muốn chia sẻ nỗi đau đớn, bất hạnh với các nạn nhân
chất độc màu da cam và tố cáo tội ác chiến tranh. Ban
đầu, để t́m kiếm thông tin về nỗi bất hạnh màu da cam,
Ngọc hỏi mọi người chung quanh, nhưng họ cũng chỉ biết
lơ mơ về vấn đề này. Một số người c̣n bảo rằng đó là
những h́nh ảnh không hay, không nên nghĩ nhiều đến nó.
Thế là Ngọc quyết định t́m đến các cơ quan tuyên truyền
và tổ chức xă hội có liên quan lĩnh vực này. Nhưng rồi,
ở những nơi Ngọc tưởng sẽ được chia sẻ, tận t́nh giúp đỡ
này, cô vẫn gặp rất nhiều khó khăn khi làm cho họ tin
rằng “có một sinh viên thực sự muốn t́m hiểu về câu
chuyện chất độc da cam”. Lúc mới đến, chỗ nào người ta
cũng nh́n Ngọc như nghi ngại; thậm chí có người ṭ ṃ
hỏi: “cháu ở đâu, con cái nhà ai, ai bảo cháu đến
đây?”(!)

Cuối cùng th́ Ngọc cũng hoàn thành bản tiểu luận dài 15
trang về vấn đề chất độc da cam và được báo cáo trước
toàn khoa. Mỗi người chỉ được 10 phút thuyết tŕnh về
bài tiểu luận của ḿnh, nhưng Ngọc dành khá nhiều thời
gian để đưa ra những bức ảnh về nạn nhân chất độc da cam
để thuyết phục, kêu gọi mọi người tham gia xoa dịu nỗi
đau màu da cam. Ngọc xin được băng phim tài liệu truyền
h́nh và đem lên trường, nhưng phải hơn một năm sau mới
được chiếu cho sinh viên xem. Trong hội chợ Xuân 2004,
Ngọc xin tiền gia đ́nh thuê một gian hàng ở triển lăm
Giảng Vơ để bán hoa thêu nghệ thuật và các sản phẩm may
do các em ở làng Hữu nghị làm. Dịp ấy, Ngọc phân phát
được một ít tài liệu về nạn nhân chất độc da cam. Mải mê
t́m hiểu và bỏ thời gian vào những hoạt động xă hội này,
có những lúc Ngọc cảm thấy dấy lên nỗi buồn và thất vọng
khi nhận ra sự thờ ơ, vô cảm của khá nhiều người. Ngọc
cho biết, phần lớn trong hàng ngh́n sinh viên làng
Hasinco ở ngay gần làng trẻ Hữu nghị (nơi có những nạn
nhân chất độc da cam) nhưng rất ít sinh viên biết đến
địa chỉ này.
SỰ ĐỒNG CẢM
Hơn một năm trước, Ngọc nhận thấy thông tin trên báo chí
về chất độc da cam c̣n quá ít - chỉ là những bài viết lẻ
tẻ, không có tài liệu - nên cô nảy ra ư tưởng lập
Website khi biết trên mạng chưa có trang Web tiếng Việt
nào về lĩnh vực này. Ngọc đưa luôn bài tiểu luận 15
trang của ḿnh lên mạng, kèm theo lời nhắn: “Nếu ai quan
tâm th́ liên lạc với tôi theo địa chỉ e-mail...”. Khởi
sự, trang Web này phải “ở trọ” chung nhà Website của Hội
Sinh viên du học Pháp. Đến tháng 9-2004, nhờ có người
tặng cho “căn hộ” (host 500MB) có “bảng số nhà” (domain
name) nên chatdocdacam.org mới được chính thức “ra
riêng”. Nhưng tồn tại chưa được mấy tháng th́ mới đây
trang Web này phải “chuyển hộ khẩu” sang địa chỉ
www.chatdocdacam .info v́ domain cũ đă bị lấy mất.
Về giao diện của Website, Ngọc tự tin: “Nhiều người góp
ư là câu slogan Ở nơi đây chiến tranh chưa bao giờ chấm
dứt nhuốm vẻ bi quan quá. Nhưng em lại nghĩ, không có
câu nào hợp hơn”.

Góp sức với Bích Ngọc, Trịnh Công Thanh phụ trách phần
kỹ thuật của Website chatdocdacam. Anh hiện là điều phối
viên Dự án Hà Nội dành cho mọi người, du lịch không rào
cản và là admin của diễn đàn http://nguoikhuyettat.net.
Sinh trưởng tại Thái B́nh, Thanh chuẩn bị cho việc vào
đời của ḿnh với tấm bằng tốt nghiệp khoa Kinh tế, Đại
học Luật Hà Nội (1997 – 2001). Vừa ra trường, một tai
nạn giao thông đă cướp đi của Thanh chân phải. Công việc
đă đem lại niềm vui và nghị lực cho Thanh. Anh nói,
“Hạnh phúc nhất với Thanh là được giúp đỡ người cùng
cảnh ngộ. Điều tâm đắc nhất là lập được diễn đàn, tổ
chức được các sự kiện nhân các ngày lễ để hàng ngh́n
người khuyết tật tham gia”. Về trang chatdocdacam.org,
Thanh bảo, Ngọc chính là linh hồn của Website này.
Cứ thế, ngày lại ngày, hai người bạn, hai số phận vẫn
miệt mài t́m các địa chỉ nạn nhân chất độc da cam và
người khuyết tật; kiên nhẫn đi t́m các nguồn tài trợ với
mong muốn xoa dịu phần nào nỗi đau của những đồng bào
bất hạnh.
NGỌN LỬA VẪN CHÁY
Dường như cô sinh viên bé nhỏ có tấm ḷng rộng mở này
xem công việc lớn lao ấy là nhiệm vụ của ḿnh. Trong câu
chuyện kể say sưa, có lúc mắt cô ứa lệ; Ngọc chỉ vui lên
khi khoe rằng, nay đă có nhiều người biết đến làng trẻ
Hữu nghị, và đă có nhiều dự án giúp sức khiến cô và các
bạn cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản hơn.
Ngày càng có nhiều người e-mail hoặc gọi điện thoại đến
chia sẻ về vấn đề này, Ngọc cảm thấy rất vui khi nhận ra
ḿnh làm được những việc nhỏ bé nhưng có ư nghĩa. Ngọc
lại trầm ngâm, tư lự nhắc đến những trẻ em ở vùng núi
Thừa Thiên, Quảng Trị... nơi có nhiều nạn nhân chất độc
da cam mà cô chưa có dịp đến với họ và tự trách ḿnh.
Ngọc tỏ ra tự tin, sắc sảo khi phân tích về việc làm của
ḿnh: “Đam mê là một sự thích thú. Em không hề có cảm
giác thích thú tí nào khi làm công việc này. Làm sao có
thể thích thú khi phải chứng kiến nhưng nỗi đau, bất
hạnh lớn của người khác. Thực sự nó là những nỗi bức
xúc, luôn thúc giục, luôn cuốn hút tâm trí và sức lực
của em. Mọi người thấy lúc nào em cũng ôm một bịch to
đùng toàn tài liệu và h́nh ảnh về chất độc da cam; lúc
nào em cũng bận bịu, đi nhiều nơi. Ngay cả bạn bè, có
người c̣n nghi chắc là em có “vấn đề” ǵ đấy (cười). Em
c̣n phải mất rất nhiều thời gian cho việc học tập nên
hiện nay vẫn giữ thói quen đi ngủ lúc 2 giờ sáng. Có lẽ
em đă tham quá, nhưng không thể khác được”.
“Alô... Dạ, Thái B́nh ấy ạ, 100 USD đấy ạ. Cứ thế cô
nhé, cháu sẽ gửi đến cho người ta”. Cuộc tṛ chuyện của
chúng tôi thường bị gián đoạn bởi những cuộc điện thoại
như vậy. Gác máy, Ngọc kể tiếp: “Quỹ V́ nạn nhân chất
độc da cam mới nhận được 100 USD của một chị từ bên Mỹ
và 1 triệu đồng của một anh ở Úc. Mọi người ở Quỹ thống
nhất tặng 500.000 đồng cho một em mới được mổ bại năo,
nay đă đi học trở lại và 1 triệu đồng cho một gia đ́nh
khác cũng ở Thái B́nh. Qua trang địa chỉ đỏ trên Web,
một gia đ́nh ở quận Hải Châu, Đà Nẵng được một sinh viên
du học tại Úc nhận hỗ trợ trong 2 năm với mức 100.000
đồng/tháng, một chị ở Mỹ đă gửi về giúp 100 USD và một
người khác cho biết sẽ ủng hộ 500.000 hoặc 1 triệu
đồng”.

Cuối năm nay, ban quản trị Website sẽ trao 3 xe lăn cho
các gia đ́nh tại Hà Nam (do các sinh viên Việt Nam đang
du học tại Pháp tài trợ) và cùng Hội đồng hương Thái
B́nh về thăm các gia đ́nh có nạn nhân chất độc da cam
tại Thái B́nh.
Ban quản trị Website c̣n cùng Hội sinh viên Việt Nam tại
Đức làm dự án tuyên truyền và quyên góp ủng hộ nạn nhân
chất độc da cam. Lúc này, tôi cảm nhận qua ánh mắt Bích
Ngọc ánh lửa của niềm tin: Ngọn lửa nung nấu nhiệt t́nh
từ ư thức trách nhiệm của một người trẻ tuổi. |
|
|
|