|
Những con người hào hiệp của thời đại công nghệ thông
tin và những mảng màu cuộc sống
Vơ Quỳnh |
Ngày hội Hiệp sĩ công nghệ thông tin (HS CNTT) năm 2006
khởi động từ ngày 12-10 với chuyến viếng thăm, tặng quà
tại Trung tâm Giáo dục trẻ khuyết tật Thuận An (thị trấn
Lái Thiêu, tỉnh B́nh Dương) và tham quan, giao lưu tại
thành phố biển Vũng Tàu của đoàn gồm 25 Hiệp sĩ CNTT và
các nhà báo do Tạp chí e-CHÍP tổ chức.
“Bàn tay đi theo trái tim”
Một
Hiệp sĩ đă thốt lên như thế khi đến thăm Trung tâm Giáo
dục trẻ khuyết tật Thuận An, ngôi trường dành riêng cho
300 học sinh khiếm thính, trong đó có nhiều trẻ mồ côi.
Bên cạnh pḥng Tin học trang bị 20 máy tính nối mạng
Internet là một căn pḥng nhỏ với những thiết bị khá đặc
biệt: kính hiển vi, mỏ hàn điện, máy khoan, mài và cả
chiếc nồi cơm điện nho nhỏ! Bấy nhiêu thứ nhưng chỉ có
một người sử dụng là soeur Ngọc Lan - HS CNTT 2004. Thật
bất ngờ, đó là “xưởng chế tạo” những chiếc núm tai nghe
(ear phone) dùng với máy trợ thính được đúc theo kích
thước riêng từng vành tai của các em học sinh trong
trường. Trước sự ngạc nhiên, ṭ ṃ của những vị khách -
đặc biệt là các nhà báo - soeur Ngọc Lan giải thích cặn
kẽ từng công đoạn chế tạo núm tai do soeur tự mày ṃ t́m
hiểu và thực hành. Soeur tâm sự: “Những thứ này, nếu đi
mua th́ khá đắt so với khả năng của cha mẹ các em. Ḿnh
thương bọn trẻ mà làm, mọi thứ đều phải cố tiết kiệm,
cái ǵ tái chế được th́ ḿnh tận dụng, ít thành nhiều.
Cái lợi thứ hai là đồ do ḿnh làm ra, khi hư hỏng th́ có
thể sửa chữa được ngay. Trong pḥng này toàn là hóa
chất, tiếp xúc với nó hằng ngày, biết là độc nhưng thôi
kệ, cũng làm thôi…”. Không chỉ làm những núm tai nghe,
soeur Ngọc Lan c̣n sửa những chiếc máy trợ thính bị hỏng
nhẹ. Dụng cụ trong “xưởng” này đều do người quen của
soeur gửi cho, và những học sinh nghèo hoặc mồ côi được
nhiều ân nhân ở nước ngoài cho máy trợ thính. Mỗi người
có cảm nhận khác nhau nhưng đều tỏ ra cảm phục trước
những ǵ người phụ nữ này đă làm được.
Trong dịp này, ông Phạm Hồng Phước - Phó TBT Tạp chí
eCHIP đă thay mặt lănh đạo Tập đoàn Bưu chính viễn thông
Việt Nam (VNPT) trao tặng Trung tâm món quà lưu niệm
(một TV 29 inches, và một đầu DVD); tặng 300 phần quà
cho các em học sinh của Trung tâm.
Ấp áp t́nh hiệp sĩ
Cuộc
giao lưu của đoàn Hiệp sĩ CNTT với hơn 400 học sinh và
các thầy cô giáo của trường THPT Trần Nguyên Hăn đă diễn
ra sôi động trong hơn 90 phút trong pḥng hội trường
nóng hầm hập giữa trưa nắng ở thành phố biển Vũng Tàu.
Những Hiệp sĩ - có người không nh́n thấy ánh sáng, có
người ngồi trên xe lăn - đă tâm sự cùng các bạn trẻ về
những năm tháng đầu tiên khi đến với CNTT lắm gian nan
và họ đă vượt qua như thế nào. “Khi gặp tai nạn phải nằm
một chỗ, tôi thật sự rất bi quan. Nhưng rồi, công nghệ
thông tin đă giúp tôi t́m được ư nghĩa của cuộc sống…”,
anh Phạm Thanh Sơn - Hiệp sĩ năm 2004 - nhớ lại. Cũng
từng trải qua những ngày tháng khó quên, Hiệp sĩ Trần
Song Khoa kể: “Tôi đă từng nghiện ma túy. Tôi rất khổ sở
và làm cho người thân đau khổ, nhưng cũng chính từ đó mà
tôi nhận ra được nhiều điều. Tôi lập ra trang Web
heroin-aids.com với mong muốn giúp nhiều người nhận thức
rơ hơn và có đủ nghị lực để vượt qua sự cám dỗ của cái
chết trắng. Bây giờ tôi đă có một gia đ́nh riêng hạnh
phúc và đứng vào đội ngũ những thanh niên t́nh nguyện
viên của liên hiệp quốc”…
“Hăy sống như đời sông, để biết yêu nguồn cội. Hăy sống
như đồi núi, vươn tới những tầm cao…”, ca khúc “Khát
vọng” được anh sinh viên khiếm thị Khúc Hải Vân - Hiệp
sĩ CNTT năm 2006 - tŕnh bày bằng tất cả tâm tư, ước
vọng tươi đẹp của ḿnh. Có thể, các em học sinh chưa cảm
nhận ngay được ư nghĩa những lời hát của Khúc Hải Vân
nhưng chắc hẳn, các em đă hiểu được trong cuộc sống xung
quanh ḿnh có những con người ngỡ như đă tàn phế lại làm
được những điều hữu ích cho bản thân và giúp ích cho
người khác. Khúc Hải Vân thổ lộ: “Khó khăn của ḿnh khi
tiếp xúc máy tính là rào cản về ngôn ngữ và làm quen với
các thao tác. Hồi đó, ḿnh chỉ biết tắt, mở máy vi tính
bằng cách rút ổ cắm điện ra rồi khi cần lại cắm vào.
Hiện tại, buổi sáng th́ ḿnh đi bỏ báo, đến chiều th́
dạy tin học tại Trung tâm Tia Sáng. Ḿnh nghĩ rằng, mỗi
chúng ta hăy bắt đầu ngày mới bằng nụ cười, như thế sẽ
thấy cuộc đời đẹp biết bao…”. Vâng. Chỉ cần mỗi người
trong chúng ta góp một phần sức lực nhỏ bé của ḿnh thôi
cũng sẽ làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn và khó khăn nào
cũng có thể vượt qua.
Những bất ngờ thú vị…
Năm
1986, khi anh Phan Ngọc Tấn c̣n là sinh viên khoa Ngữ
văn trường Đại học Sư phạm TP.HCM (niên khóa 1983-1987)
đă được học thầy Đỗ Đức Huyến ở bộ môn Giáo học Pháp.
Hôm nay, người học tṛ cũ đă là Phó hiệu trưởng trường
Trần Nguyên Hăn, trong vai tṛ “chủ nhà” đón khách đă
bất ngờ nhận ra thầy giáo năm xưa có mặt trong đoàn Hiệp
sĩ công nghệ thông tin đến thăm trường.
“Thật cảm động khi t́nh cờ gặp lại thầy sau hai mươi
năm. Tôi không làm sao quên h́nh ảnh thầy Huyến, mỗi khi
đến lớp, thầy vừa giảng bài vừa phe phẩy cây quạt giấy
trên tay như một “ông đồ” thuở trước. Chỉ có thể nói,
tôi rất khâm phục tinh thần luôn luôn học hỏi của thầy,
đó cũng chính là những ǵ ngày xưa thầy luôn luôn dặn ḍ
chúng tôi… ”, anh Tấn bồi hồi nhớ lại.
Trong buổi giao lưu giữa các Hiệp sĩ tại khách sạn
Medicoast, một đại diện cựu học sinh trường Trần Nguyên
Hăn đă lên tặng hoa và đọc thơ chúc mừng thầy giáo Vũ
Xuân Bùng - HS CNTT 2006. Người học tṛ cũ ấy chính là
chị Nguyễn Thị Mai – Chủ tịch HĐQT Công ty du lịch điều
dưỡng Vũng Tàu (Medicoast). Chuyện thú vị là vào năm
1994, thầy Bùng là một trong số những người đầu tiên đến
học sử dụng máy vi tính tại Trung tâm tin học Trần
Nguyên Hăn do chị Mai thành lập.
Hiệp sĩ Khúc Hải Vân bao giờ cũng là người nhanh tay, lẹ
chân “xí” sân khấu để hát tặng mọi người. Chàng trai Hà
Nội này có một đặc điểm rất dễ mến là hay nói, hay cười
và cũng hay hát. Vân hồn nhiên cười nói và hát suốt lộ
tŕnh di chuyển khiến mọi người trên xe cũng vui lây,
quên đi đoạn đường dài. Những tiết mục văn nghệ “cây nhà
lá vườn” không kém phần hấp dẫn nhờ ngón đàn điêu luyện
của Hiệp sĩ Đặng Hoài Phúc. Tiếng đàn mandolin reo vui
của Hiệp sĩ Lê Dân Bạch Việt, giọng hát trầm ấm, trữ
t́nh của các Hiệp sĩ Vơ Thị Diệu Hằng, Nguyễn Quốc Phong
khiến cho không khí buổi giao lưu thêm ấm áp, thân mật.
Cứ ngỡ, HS CNTT vốn thường xuyên tiếp xúc với máy tính
sẽ khô khan, hóa ra trong tâm hồn của họ không hề thiếu
sự lăng mạn, lạc quan và yêu đời. Đây là một trong những
phát hiện t́nh cờ mà có trải qua những buổi giao lưu như
thế này chúng tôi mới có cơ hội nhận ra. |
|
|
|