|
Chàng sinh viên và căn bệnh
quái ác
Căn
bệnh rối loạn đông máu do di truyền hay còn gọi là bệnh
máu khó đông (MKĐ) là một bệnh hiếm gặp nhưng rất khó
chữa trị. Người bệnh sống rất khổ sở, thường lặng lẽ
chịu đựng và chết khi tuổi còn rất trẻ. Cuộc sống họ sẽ
đỡ khổ hơn và tránh được những rủi ro, nguy hiểm nếu
được xã hội quan tâm, giúp họ một tay trong cuộc chiến
với bệnh tật. Nguyễn Văn Thạnh - sinh viên năm 4 khoa
Hoá, trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng - hiểu và nghĩ như
thế vì chính anh là nạn nhân của căn bệnh quái ác này.
Những ngày phải nằm bệnh viện hết đợt này đến đợt khác
để truyền máu, Thạnh cứ day dứt với những gì mà mình
biết và chứng kiến. Có dòng họ có đến 20 người mang
bệnh. Một gia đình ở Đà Nẵng có đến 3 con trai bị bệnh.
Một em bé mới 8 tuổi phải ngồi xe lăn vì bị di chứng của
căn bệnh MKĐ. Một thanh niên 17 tuổi vẫn chưa học xong
lớp 5 bởi quanh năm suốt tháng cứ phải nhập viện... Kinh
khủng nhất là chuyện một em bé 6 tuổi bị ngất ngoài
đường, được người dân đưa vào cấp cứu. Bệnh viện không
biết em bị bệnh MKĐ nên đã xử lý như người bình thường.
Hậu quả là em bị chảy máu trong mà chết. Thạnh cứ day
dứt: "Giá như em có một cái thẻ đeo nơi cổ ghi rõ bệnh
tình thì bệnh viện đã biết và kết cục đã không bi thảm
như vậy". Những lúc ấy, Thạnh nghĩ rằng phải làm một cái
gì đó để giúp đỡ những người bị bệnh MKĐ như mình. Hiểu
được ưu thế về khả năng chia sẻ thông tin của mạng
Internet, Thạnh dự định xây dựng một Webite cung cấp sự
hiểu biết về bệnh MKĐ, cũng là nơi gặp gỡ của những
người bệnh MKĐ và những ai quan tâm đến bệnh này nhằm
liên kết các bệnh nhân MKĐ sống rải rác trên khắp đất
nước lại, nói cho cộng đồng biết hoàn cảnh họ để có sự
quan tâm chia sẻ để cuộc sống họ đỡ khổ hơn. Nhưng Thạnh
chỉ có thể tự làm lấy phần nội dung, dữ liệu, còn việc
thiết kế, xây dựng web đâu có phải "nghề của chàng".
Điều này có nghĩa là cần có tiền. Đó lại là thứ mà Thạnh
luôn "thiếu trước hụt sau" để lo thuốc men cho bản thân.
Từ một người bệnh được cộng
đồng giúp đỡ
Cuối năm 2005, có một bài báo viết về trường hợp của
Nguyễn Văn Thạnh. Sau đó, Thạnh đã nhận được số tiền
khoảng 30 triệu đồng của bạn đọc bốn phương gửi về để
giúp Thạnh vượt qua cơn nguy kịch do căn bệnh hiểm
nghèo. Nhưng Thạnh chỉ sử dụng một phần số tiền ấy để
trang trải chi phí thuốc men cho mình. Số còn lại Thạnh
dùng vào việc làm trang web đã ấp ủ từ lâu.
Gia đình Thạnh ở huyện Tây Sơn, một vùng miền núi của
tỉnh Bình Định. Cha mẹ làm nông nên rất vất vả để nuôi 4
anh em Thạnh ăn học; trong đó có 2 người con bị bệnh MKĐ
là Thạnh và đứa em trai út, một đứa em gái khác của
Thạnh bị bệnh khớp. Hai anh em Thạnh phải thường xuyên
nhập viện để truyền máu. Chi phí cho mỗi lần truyền là
01 triệu đồng, có khi đến 14 triệu đồng. Khi đã lớn, bắt
đầu có ý thức về bệnh tật, Thạnh thường hay hỏi han
những người bị bệnh như mình để có những kiến thức cần
thiết cho việc bảo vệ sức khoẻ và phòng tránh di chứng
của bệnh. Chưa thoả mãn với những thông tin có được,
Thạnh tìm đến Hemophelia, một trang web của nước ngoài
dành cho những người bị bệnh MKĐ. Qua đó, Thạnh mới thấy
bệnh nhân MKĐ ở Việt Nam hiểu biết rất ít về căn bệnh
của mình cũng như cách giữ gìn để tránh di chứng và
những nguy hiểm do sơ suất.
Ở nước ngoài, những bệnh nhân MKĐ luôn đeo một chiếc thẻ
nơi cổ ghi rõ bệnh; việc này ở Việt Nam hiện nay chưa
thực hiện nên có nhiều người bị bệnh máu không đông khi
nhập viện không biết cách khai báo trước với bệnh viện,
dẫn đến những trường hợp tử vong đáng tiếc vì sơ suất
của người bệnh, vì sự thiếu hiểu biết của người nhà bệnh
nhân, đặc biệt là đối với những người dân ở vùng nông
thôn. Mặt khác, trong một mức độ nhất định, xã hội chưa
có sự thông cảm với người bệnh.
Hành trình lập nên trang web
"maukhodong"
Trong những ngày điều trị tại Trung tâm Huyết học Truyền
máu Trung ương ở Huế, Thạnh lân la làm quen với một số
người đồng bệnh, thuyết phục họ cho chụp ảnh và thu thập
thông tin người bệnh. Một số người đồng ý nhưng cũng có
một số người từ chối thẳng thừng.
Thạnh không nản, đem việc này ra trình bày với Trung tâm
để xin danh sách những bệnh nhân MKĐ đang điều trị tại
đây. Lãnh đạo Trung tâm cũng... từ chối nốt vì theo
nguyên tắc, không được phép cung cấp hồ sơ bệnh án của
bệnh nhân khi chưa được các cấp có thẩm quyền cho phép.
Tuy vậy, với số ảnh và địa chỉ tự mình thu thập được
cùng với những thông tin kiếm được trên mạng, Thạnh đã
có một "ít vốn" để xây dựng trang web.
Thực hiện trang web www.maukhodong.net là một nỗ lực phi
thường của Thạnh. Không có thời gian, sức khoẻ yếu,
Thạnh phải xin nghỉ học, bảo lưu kết quả một năm để hoàn
thành trang web. Không có chuyên môn về CNTT, Thạnh nhờ
đến sự trợ giúp của thầy Trịnh Công Duy, giảng viên Khoa
CNTT trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng. Nhờ chiếc máy vi
tính của một người bạn cùng ở trọ, Thạnh làm việc ngày
đêm. Khi nào cần vào mạng, Thạnh lại ra các tiệm
Internet công cộng ở gần khu vực nhà trọ. Có những hôm,
vì làm việc quá sức, khớp chân sưng to, đi lại đau buốt,
Thạnh ráng chịu đựng. Điều Thạnh lo ngại nhất là ngã
bệnh, nhập viện như những lần trước...
Cuối cùng rồi trang web cũng hoàn thành với nội dung
sinh động và điều quan trọng nhất là rất bổ ích cho
những người bị bệnh MKĐ. Bà Nguyễn Thị Cầm, một người có
con bị bệnh ở phường Hoà Khánh, quận Liên Chiểu, TP Đà
Nẵng cho biết: "Tôi thấy trang web của Thạnh rất bổ ích
đối với người bệnh cũng như người nhà bệnh nhân. Mình
biết được cách chăm sóc cũng như cách cấp cứu khi con bị
chảy máu vì với những người bị bệnh này, bị tai nạn mà
không biết xử trí đúng cách thì rất nguy hiểm".
Anh Dương Hiển Tú, một bệnh nhân MKĐ ở quận Ngũ Hành Sơn
(Đà Nẵng) nhìn nhận sự cần thiết của trang web ở một góc
độ khác: "Với trang web này thì tôi có những thông tin
quan trọng: ở đâu có thuốc men, ở đâu có cách chữa trị
tốt nhất và đặc biệt, tôi biết được ở thành phố này có
ai đang bị bệnh để có những kinh nghiệm hay khó khăn gì,
chúng tôi có thể liên lạc, chia sẻ với nhau".
Chung sức chống lại bệnh tật
Ý tưởng giúp đỡ những người bị bệnh MKĐ không chỉ dừng
lại ở việc lập trang web. Nghe tin Ngân hàng Thế giới
(WB) mở cuộc thi Ngày sáng tạo Việt Nam năm 2006, Thạnh
đã lập dự án "Thiết lập mạng thông tin hỗ trợ bệnh nhân
MKĐ trên toàn quốc, tuyên truyền trong xã hội về bệnh
MKĐ". Tại cuộc thi này, Thạnh chỉ trình bày với Ban giám
khảo như thế nào cho thuyết phục, về sự giúp đỡ tận tình
của những người bạn mới... Tuyệt nhiên không đề cập đến
những khó khăn mà mình gặp phải. Ngân hàng Thế giới
quyết định trao giải thưởng Ngày Sáng tạo Việt Nam năm
2006 cho Thạnh và tài trợ cho dự án 133 triệu đồng.
Thạnh thật thà: "Em tính toán dự án này cần có 164 triệu
đồng, nhưng em sợ xin nhiều quá, nhà tổ chức không duyệt
nên chỉ xin tài trợ chừng đó thôi".
Cảm phục nghị lực và nhân cách của Thạnh, một bà mẹ có
người con trai bị bệnh MKĐ đã cho con đi theo "anh
Thạnh" để học hỏi và để giúp đỡ "anh Thạnh" những lúc
cần thiết. Bà cho biết, lúc chuẩn bị đi Hà Nội, Thạnh
không có đồng nào trong túi; bà đã hỗ trợ tiền ăn ở cho
Thạnh và 2 người bệnh khác cùng đi. Do làm việc quá sức
nên ngay sau lễ trao giải, Thạnh phải nhập viện vì chảy
máu khớp, xuất huyết nội. Không có tiền truyền máu vì
bảo hiểm y tế của Thạnh ở Đà Nẵng, bà lại phải cấp tốc
gửi tiền ra... Bà ngậm ngùi cho biết: "Vì không có tiền
mà trong một lần bị đụng xe, Thạnh chỉ nằm lỳ ở nhà trọ,
không nhập viện nên chân trái của Thạnh đã bị biến chứng
teo cơ, cứng khớp, bây giờ gần như không hoạt động
được". Chiếc xe đạp điện Thạnh đang đi cũng là do một cô
giáo tặng vì thương Thạnh phải vất vả mỗi khi đi học.
Với số tiền được tài trợ, Thạnh bắt tay vào việc triển
khai dự án với những hoạt động như liên lạc với bệnh
nhân để lập hội, đồng kiến nghị với Nhà nước để có những
chính sách bảo hiểm y tế đặc biệt đối với bệnh này, tư
vấn về bệnh cho bệnh nhân, kêu gọi các tổ chức từ thiện
để dạy nghề cho bệnh nhân MKĐ…
Nguyễn Văn Thạnh đang sống lạc quan với căn bệnh của
mình. Không chỉ biết mình, Thạnh đang dùng những kiến
thức thu thập được để giúp đỡ những người đồng cảnh ngộ.
Giúp cộng đồng hiểu biết và chia sẻ, cảm thông với những
người không may bị bệnh MKĐ. |