Trang chủ Hiệp sĩ CNTT Tin tức Hiệp Sĩ CNTT Chân dung Hiệp Sĩ CNTT H́nh ảnh Hiệp Sĩ CNTT

“Hiệp sĩ” Nguyễn Tử Quảng: Ấn tượng ngày hội c̣n đọng măi trong tôi
NPC ghi

Gặp Nguyễn Tử Quảng tại một căn nhà nhỏ ở ngoại thành Hà Nội sau khi anh dự lễ trao biểu tượng “Hiệp sĩ CNTT” từ TP.HCM trở về, anh tâm sự:

“Ngay từ khi tôi viết ḍng lệnh đầu tiên cho phần mềm diệt virus vào mùa hè 1995, tôi chỉ nghĩ là phục vụ cho công việc của ḿnh và cho bạn bè trong lớp, cho những người dùng máy tính như một món quà nhỏ không vụ lợi. Sau ham th́ làm miết, rồi trở thành một người chuyên viết phầm mềm diệt virus lúc nào không hay... Trước đây cũng có báo, đài gọi tôi là "dũng sĩ diệt virus" nhưng lần này, cùng 29 các đồng nghiệp, chúng tôi chính thức được e-CHÍP trao biểu tượng "Hiệp sĩ CNTT", một kỷ niệm không thể nào quên được.

Dịp này, lần đầu tiên tôi được gặp gỡ các anh chị cùng nghề nhưng trước đây chỉ nghe tên mà nay mới trực tiếp cùng trao đổi. Nhớ lần thi Olympic tin học toàn quốc lần thứ 12 ở Cần Thơ, tôi chỉ thoáng thấy anh Lê Hoàn, lần này gặp cả anh Hoàn và anh Phạm Hồng Phước, mới hiểu để có được ngày hôm nay, các anh cũng đă âm thầm làm việc v́ cộng đồng gần cả chục năm rồi.


“Hiệp sĩ” Nguyễn Tử Quảng tṛ chuyện cùng bạn đọc e-Chíp

Lại gặp các "Hiệp sĩ" là những người khuyết tật, mới thấy nghị lực phi thường, t́nh yêu cuộc sống và ư thức phục vụ cộng đồng của các anh chị ấy trong sáng quá. Thật ḷng tôi thấy đóng góp của ḿnh c̣n nhỏ bé, nhận được sự tin cậy của đông đảo bạn yêu mến CNTT, và của e-CHIP, tôi càng thấy ḿnh phải làm việc nhiều hơn nữa để không phụ ḷng tin của cộng đồng, của eCHIP”.

Được hỏi về ấn tượng lễ hội, anh sôi nổi nói:

"Tuyệt vời! Cả nhà hát Hoà B́nh toát lên một không khí trẻ trung, thân ái, gợi cho mọi người ḷng hăng say "một người v́ mọi người, mọi người v́ một người", đúng tiêu chí của một hiệp sĩ chân chính. Ấn tượng đó sẽ khắc sâu trong tâm hồn tôi, thúc giục tôi nỗ lực hơn nữa trong công việc của ḿnh. Xin cảm ơn bạn đọc của e-CHÍP trong buổi lễ! Mặc dù chưa gặp nhau lần nào nhưng họ đă dành cho tôi những t́nh cảm như với những người thân...”.