|
Bên cạnh Phạm Sơn Hà vóc người nhỏ nhắn, kiệm lời, vẻ
ưu tư như lúc nào cũng đang nhìn vào sâu thẳm những nghĩ
suy hướng nội luôn xuất hiện một hình ảnh hoàn toàn trái
ngược. Khúc Hải Vân vui nhộn, cởi mở, thân thiện với mọi
người chung quanh; cứ như anh không có thời gian cho
những âu lo về cuộc sống. Vẻ ngoài của hai thanh niên
khiếm thị cùng trạc tuổi ấy toát lên sự khác biệt về
tính cách nhưng họ là một đôi bạn có chung những ý tưởng
và cùng nhau hành động nhằm chia sẻ kiến thức công nghệ
và cơ hội tự lực mưu sinh cho những người đồng cảnh ngộ.
Năm 2005, Khúc Hải Vân luôn có mặt trong mọi hoạt động
của ngày hội tôn vinh Hiệp sĩ CNTT cùng với Hiệp sĩ Phạm
Sơn Hà. Hôm đến thăm trại trẻ mồ côi ở thành phố Hạ
Long, hình ảnh anh chàng beo béo đứng trên sân khấu mời
cả hội trường cùng cất cao tiếng hát lạc quan, yêu đời
đã để lại trong lòng mọi người có mặt những ấn tượng đậm
nét, đầy cảm xúc.
“Cứ bước đi rồi đường sẽ bằng
phẳng”
Đam
mê và nhiệt huyết, con đường đến với cộng đồng của Vân
bắt đầu từ năm 1998, vào cuối cấp 2 cậu đã là thành viên
của nhóm tình nguyện trẻ do báo Sinh Viên VN tổ chức.
Đến tận bây giờ khi đã dành phần lớn thời gian cho việc
dạy học và không còn hoạt động như trước nữa nhưng các
thành viên trong nhóm tình nguyện trẻ vẫn còn nhớ rất rõ
anh chàng “Vân lật đật” vui tính và hăng hái tham gia
vào các hoạt động quyên góp, giúp đỡ, dạy học cho trẻ
lang thang và có hoàn cảnh khó khăn một cách nhiệt tình
trong những năm cuối cấp 2 và cấp 3. Bảy năm trôi qua là
bảy năm với những hoạt động xã hội và cống hiến không
ngừng nghỉ cho cộng đồng đã tôi luyện cho Vân trở thành
một con người khác. Bản lĩnh hơn trên lớp học và mạnh mẽ
hơn trong cuộc sống, cậu đang dần khẳng định chính mình
với xã hội bằng cách trở thành một người thầy, bằng
những nỗ lực của bản thân để giúp đỡ những người cùng
cảnh ngộ.
Từ việc chiếc máy đánh chữ nổi bị hỏng trong kỳ thi đại
học Vân đã được một người bạn giới thiệu đến với máy
tính để học đánh văn bản bài thi trên đó. Chính trong
những lần đầu tiên chạm vào bàn phím Vân đã hiểu rằng
hai chữ “tin học” chính là bước ngoặt cuộc đời mình. Sau
khi trượt đại học lần đầu Vân quyết định dành trọn thời
gian trong một năm để tập trung vào tin học. Là người
khiếm thị bẩm sinh nên việc học tập của Vân thật không
dễ dàng gì. Từ việc phải tự mày mò, học thuộc lòng các
thao tác phím, có những lúc Vân cảm thấy bất lực bởi
nhiều phần mềm quá phức tạp "đến người sáng mắt còn phải
chật vật chứ đừng nói đến người khiếm thị”. Mày mò
nhiều, khó khăn nhiều nhưng cuối cùng Vân đã gặp được
Phạm Sơn Hà và bắt đầu làm quen với các phần mềm chuyên
dụng dành cho người khiếm thị. Những bước chập chững đầu
tiên với JAWS (phần mềm đọc màn hình) đã qua rất nhanh
và sau đó là những ngày say mê mày mò “vọc” máy. Khi đã
có được vốn kiến thức trong tay, Vân với Hà đã cùng có ý
tưởng thành lập một trung tâm đào tạo tin học cho người
khiếm thị. Từ tấm lòng và nhiệt huyết của đôi bạn Hà,
Vân cùng với sự cộng tác của vài người bạn cùng cảnh
ngộ, trung tâm Tia Sáng đã ra đời vào giữa năm 2005.
Nhớ lại những ngày đầu thành lập trung tâm, Vân nói
“Chính bản thân đã từng đến các trung tâm, cửa hàng tin
học để xin thực hành cài đặt phần mềm nhưng chỉ nhận
được những lời từ chối nên em và anh Hà cùng nghĩ rằng
thành lập trung tâm sẽ là cách tốt nhất để những người
khiếm thị như mình có thể đến với CNTT dễ dàng hơn”. Khi
được hỏi có nghĩ đến những khó khăn sẽ gặp phải khi
thành lập trung tâm không Vân quả quyết “Cũng biết đó là
một con đường không bằng phẳng nhưng mình cứ cố gắng
bước từng bước rồi thì cũng sẽ đến lúc nó phải bằng
phẳng thôi anh”.
Chia sẻ ánh sáng với mọi người
Năm 2005, Khúc Hải Vân thi đỗ vào Khoa Văn, trường Đại
học Nhân Văn Hà Nội; vừa là sinh viên, Vân vẫn dành thời
gian làm “thầy giáo” ở Trung tâm Tia Sáng. Hai năm qua,
Vân đã cùng với Phạm Sơn Hà mở ra cánh cửa, dẫn dắt gần
60 học viên khiếm thị tiếp cận kho tàng tri thức qua
công nghệ thông tin. Vân đã góp phần tạo ra bộ giáo
trình đào tạo tin học cho người khiếm thị bằng âm thanh
và hiện anh cùng các thành viên trong nhóm đang gấp rút
hoàn thành việc chuyển đổi bộ giáo trình này sang công
nghệ Daisy Book (sách điện tử kỹ thuật số dễ tiếp cận
cho người khuyết tật) để có thể phục vụ cho người khiếm
thị vào tháng 7 sắp tới.
Do trung tâm chưa có được một đường dây liên lạc cố định
nên chiếc máy City phone trên tay Vân đã trở thành đầu
cầu liên lạc, hỗ trợ giải đáp tin học cho các học viên
của trung tâm. Tính ra mỗi ngày phải có tới hàng chục cú
điện thoại của các học viên và “người quen” gọi đến nhờ
giải đáp kỹ thuật. Khi tôi tò mò hỏi về tần xuất số lần
trả lời điện thoại trong ngày Vân cười xòa và nói
“Chuông luôn reo mọi lúc mọi nơi, trả lời nhiều khi đến
mệt, nhưng được cái vui. Vui lắm anh ạ”. Hoạt bát và
“mở” khi nói về niêm đam mê tin học là vậy nhưng anh
chàng lại tỏ ra khá rụt rè khi đề cập về mình. Khi được
hỏi về lý do chính dẫn mình đến “nghiệp làm thầy”, Vân
trầm ngâm một lúc và nói “Có kiến thức cách nhìn nhận
cuộc sống của những người khiếm thị sẽ khác, họ sẽ tự
vươn lên tìm ra ánh sáng mới cho mình. Em đã tìm thấy
ánh sáng và rất muốn chia xẻ điều đó với mọi người”. Rất
đơn giản nhưng câu trả lời này quả thật đã nói lên thật
nhiều điều.
Dự định cho ngày mai
Trung tâm không có nguồn thu mà chỉ dựa vào nỗ lực của
các thầy, phương tiện dạy học hầu hết vẫn là các máy
tính cũ. Khó khăn chồng chất nhưng xem ra các học viên
không phụ công thầy khi cố công học tập và cứ 3 tháng
lại có một lớp học viên mới tốt nghiệp góp phần biến
những ước mơ “ánh sáng” thành hiện thực. Nhớ lại những
ngày đầu cùng Phạm Sơn Hà gây dựng trung tâm Ánh Sáng,
Vân bồi hồi nói “Chỉ cách đây hơn một năm thôi, tin học
dành cho người khiếm thị còn là một cái gì đó thật xa
vời. Bây giờ suy nghĩ mọi người đã khác và đó cũng là cơ
hội để truyền bá kiến thức cho những người khiếm thị như
mình”.
Hiện nay, Vân sống nhờ nguồn thu nhập chính là việc giao
báo cho các công ty phát hành. Khi được hỏi sao không sử
dụng kiến thức tin học để kiếm sống, có thu nhập cao hơn
nghề giao báo, Vân nói: “Việc tốt hơn thì có nhưng đều
phải làm suốt 8 tiếng mỗi ngày. Như vậy sẽ không có thời
gian dạy tin học miễn phí cho người khiếm thị. Với em
thì cứ kiếm đủ ăn và tiếp tục dạy là vui rồi”.
Vân và các bạn đã và đang triển khai một kênh hỗ trợ
giáo trình và công nghệ đào tạo cho các trung tâm tin
học dành cho người khuyết tật tại Hà Nội và các tỉnh
phía Bắc. Mặc dù tự nhận mình là hơi “tham” nhưng cả Vân
và Hà đều rất tâm huyết với cái “tham” này.
Một ngôi nhà nhỏ nép mình bên đường cái, một lớp học nhỏ
với những chiếc máy tính cũ và tuổi đời của người thầy
xem ra cũng còn rất nhỏ so với những học trò lớn tuổi.
Nhưng với một tấm lòng và trái tim khát khao cống hiến,
người thầy trẻ tuổi này đã và đang ngày ngày cố gắng chỉ
cho những học trò khiếm thị của mình thấy một thứ ánh
sáng mới, ánh sáng của công nghệ và tri thức….
Khúc Hải Vân luôn sẵn sàng giao lưu với bạn đọc e-CHÍP
theo số điện thoại: 04.9133.582 hoặc qua địa chỉ mail:
Khuchaivan1982@gmail.com. |