|
Lá sớ
chưa... cuối cùng! |
|
 |
Hàng năm, cứ vào hăm ba
tháng Chạp, ông Táo lại cưỡi cá chép về Trời để dâng
sớ báo cáo tình hình hạ giới trong một năm qua.
Điều đó đã diễn ra trong hàng ngàn, hàng vạn năm...
Cho đến một ngày, Internet xuất hiện.
Các bậc thần tiên trên thiên đình mơ hồ nhận thấy
rằng hình như không cần ông Táo phải cưỡi cá chép về
Trời để dâng sớ nữa mà có cách khác nhanh hơn, tiết
kiệm hơn.
Thế nhưng họ bận rộn quá nên không thể hiểu được cái
"mơ hồ", "hình như" ấy `cụ thể nó là gì.
Ông Táo thì vẫn muốn hàng năm được về Trời, vì đó là
một chuyến du lịch vui vẻ. Ta chẳng nói thiên đình
là chốn bồng lai tiên cảnh sao? Nơi đó có Hằng Nga
và bao tiên nữ xinh tươi mộng mị. Nơi đó có yến tiệc
linh đình, cao lương mỹ vị… Vì vậy, ông cũng chẳng
muốn thấy cái "mơ hồ", "hình như" ấy thành sự thật.
Còn thiên đình thì ngoài chuyện bận rộn ra, họ vẫn
thích có ông Táo về Trời, vì vào dịp ấy Táo rất chu
đáo mang tặng cho họ các món quà quý giá của chốn
trần gian.
Cho nên hàng năm, cứ vào hăm ba tháng Chạp, ông Táo
lại cưỡi cá chép về Trời để dâng sớ táo quân… |
Một năm, hai năm, ba
năm… trôi qua.
Rồi mười năm trôi qua.
Đến năm thứ mười kể từ khi Internet xuất hiện tại
nơi ấy, một ông Trời cùng thập nhị tiên quyết định
phải cải cách, phải ứng dụng công nghệ thông tin cho
Nhà Trời. Họ quyết định năm ấy sớ táo quân phải được
gửi bằng email chứ không phải bằng cá chép như trước
nữa.
Thương tình cho Táo, thiên đình cho phép Táo được
cưỡi cá chép về Trời lần cuối cùng, cùng với một bản
sớ bằng giấy (gọi là hard copy). Lá sớ ấy sẽ được
lưu giữ ở viện bảo tàng của thiên đình như là kỷ vật
cuối cùng của một thời đại thông tin xa xưa.
Nhận được tin, Táo vội vã gửi mail lá sớ về cho
thiên đình. Ôm lá sớ giấy trên tay, cám cảnh rằng
đây là lần cuối cùng được về Trời, Táo mủi lòng rưng
rức khóc mãi trên đường từ trần gian lên thượng
giới.
Mất mấy ngày trời, Táo mới tới được thiên đình. Vừa
thoáng xa xa, thấy trước cổng thiên đình có cả Nam
Tào, Bắc Đẩu, Thiên Lôi, Hằng Nga đang đón mình, Táo
cảm động quá bật khóc lên ồ ồ.
Thiên Lôi nhảy xổ ra, hét: Nín đi! Sớ đâu? Đưa đây,
trễ quá rồi.
Táo ngỡ ngàng lau nước mắt, vừa đưa sớ vừa hỏi: Sớ
đây ạ, nhưng Táo đã gửi bằng email cách đây 3 ngày
rồi mà?
Nam Tào nhăn nhó: Đã nhận được đâu! Đường truyền
Internet chết tiệt…
Bắc Đẩu cãi lại: Không phải tại đường truyền, mà là
tại cái máy tính bị virus…
Thiên Lôi hứ ngay: Máy tính bị hư phần cứng thì có,
mấy ông mua đồ dỏm xài được có mấy ngày là hư rồi..
Hằng Nga ỏn ẻn: Hổng có cái gì hư hết á, chỉ có mấy
huynh đây… hư thôi. Mấy ông này hổng có ông nào biết
xài meo, chát… gì hết, thì làm sao mà nhận meo được
chớ!
Táo hoang mang, hỏi: Như vậy, như vậy tóm lại là cái
gì hư vậy à?
Đến lúc đó, ông Trời oai vệ từ trong bước ra, nói: |
- Tóm lại là chưa thể
nhận được sớ qua đường email. Ta truyền cho Táo năm
nay hãy nộp sớ táo quân bằng giấy. Năm sau và năm
sau nữa cũng vậy. Còn việc ứng dụng công nghệ thông
tin, thiên đình sẽ lập hội đồng khoa học, nghiên cứu
sau.
Nói xong, Trời khoát tay, ra lệnh:
- Các khanh hãy bình thân. Chuẩn bị yến tiệc để
khoản đãi Táo đi nhé! |
|
HAI ẨU |
|
[Đầu
trang]
|
|