|
Người
khách hàng vĩ đại |
|
 |
Một trong những điều
khó chịu nhất đối với người mua sắm máy tính - nhất
là máy tính xách tay - là: cho dù bạn có mua loại
máy tính mới nhất, xịn nhất, đắt tiền nhất thì chỉ
cần vài tháng sau ngoảnh tới ngoảnh lui đã thấy cái
máy của mình sao mà nó lạc hậu quá so với cái máy
của thằng bạn mới mua!
Anh bạn tôi đã rơi vào tình trạng ấy. Vốn chẳng dư
dả gì, nên anh rất đắn đo khi sắm cho mình một cái
laptop. Cân nhắc kỹ nhu cầu, khả năng tài chính,
cộng với việc tham khảo ý kiến của khoảng nửa tá
chuyên gia, anh chọn cho mình một cái máy giá khá
mềm, xài CPU Celeron.
6 tháng sau, anh cảm thấy máy của mình chạy sao mà
chậm quá so với máy của thằng bạn. Thế là anh quyết
định mua máy mới. Lần này là xài tới Pentium Duo
Core chớ không phải Celeron nữa!
Biết anh cũng chẳng giàu có gì, cũng không phải là
dân sành kỹ thuật, tôi ái ngại dùm anh. Bạn biết đó,
với cái loại "đồ chơi" cao cấp này, chỉ mấy tháng là
giá đã giảm cỡ vài chục phần trăm. Do đó, máy mới
keng tương tự như vậy giá cũng đã giảm rồi, huống hồ
máy cũ của anh là máy đã xài rồi muốn bán được thì
phải giảm giá nhiều so với máy mới. Tính ra để bán
được cái máy cũ anh phải thiệt ít ra là 40 - 50% so
với giá mua.
Nói điều đó với anh, anh cười xòa, trả lời:
- Bán máy cũ rồi, bán đúng bằng giá mua luôn, không
lỗ một cắc. Chỉ bù thêm tí tẹo là đủ tiền mua máy
mới. Sướng!
Quá bất ngờ, tôi hỏi lại:
- Thiệt hông? Ai mà… ngu dữ vậy, lại chịu mua máy cũ
của ông với giá đó?
Tôi ngạc nhiên là phải, vì thời bây giờ thông tin về
tính năng kỹ thuật và giá cả của máy đầy dẫy, cả
trên báo lẫn trên mạng. Đâu phải dễ dụ người khác
mua với giá cao như vậy. Nhưng anh vẫn khẳng định
mình bán được rồi, bán được với giá cao mới có đủ
tiền mua máy mới chứ! |
…
Sáu tháng sau, anh vô cùng khó chịu khi thấy bạn bè
xài máy laptop có CPU Core 2 Duo, xịn hơn của mình.
Và anh lại mua máy mới.
Lần này tôi cũng ngạc nhiên. Hỏi anh, anh cũng lại
cười xòa:
- Bán máy cũ rồi, dĩ nhiên là cũng không lỗ một cắc.
Lần này không bù thêm đồng nào mà vẫn mua được máy
xịn hơn. Quá đã!
Quả là đáng kính phục. Dân mua đi bán lại chuyên
nghiệp cũng không thể làm được như anh. Trong vòng
một năm anh đã mua 3 cái laptop với chi phí bỏ ra
chỉ tương đương một cái. Trong đầu tôi vẫn đeo đẳng
câu hỏi: Không biết thằng ngu nào mà dễ bị dụ quá
vậy chứ?
…
Một hôm, bà xã anh nhờ tôi tới kiểm tra dùm cái
laptop của chị bị nhiễm virus. Tôi lui cui làm, bỗng
phát hiện rằng cái laptop này trông quen quen. Tôi
hỏi:
- Cái máy này giống máy cũ của ảnh quá vậy chị?
Bà xã anh cười tươi:
- Thì của ảnh chớ ai! Ảnh bán lại cho em đó!
Trời đất, té ra cái thằng ngu mà tôi thắc mắc lâu
nay chính là... bà xã ảnh. Tôi chưa kịp hỏi gì thêm
thì chị ta đã bê ra thêm một cái laptop nữa:
- Còn cái này nữa nè. Cái này cũng của ảnh bán lại
cho em. Em xài 2 cái một lượt luôn!
Thiệt hết nước. Tôi hỏi chị ta rằng sao lại "mua"
máy với giá trên trời vậy, bộ chị không nắm giá cả
thị trường sao? Bà xã anh cười hì hì, trả lời:
- Biết chớ! Ảnh chào bán cho người ta, người ta trả
có nửa giá thôi. Ảnh tiếc nên… bán cho em. Thì đàng
nào cũng còn máy đó, có mất gì đâu nè? Em đưa tiền
cho ảnh mua máy mới, cất máy cũ vô tủ. Hì hì, dù sao
ảnh cũng chỉ xài tiền để mua laptop, còn hơn là xài
vô mấy… chuyện bậy bạ, phải không anh?
Tới đây thì tôi hết ý kiến. Xin kể lại chuyện này để
tôn vinh bà xã anh như một người khách hàng vĩ đại
nhất mà tôi được biết. Các bà xã muôn năm! |
|
HAI ẨU |
|
[Đầu
trang]
|
|