|
Blog vô
tội! |
|
(Theo lời kể của T.H.) |
|
 |
Bao nhiêu dồn nén đã
đến lúc không chịu nổi, hắn đi đến quyết định cuối
cùng: xin nghỉ việc. Hắn trút toàn bộ nỗi lòng mình
lên blog, những chuyện tị hiềm nhau, những chuyện
tranh giành quyền lợi, những thờ ơ trước đề nghị đổi
mới… và cả những chuyện rất ư là chẳng-đụng-đến-ai,
như là chuyện ứng dụng và phổ cập công nghệ thông
tin, như là tạo blog…
Hắn đã đi rồi…
Buổi sáng hôm ấy, một gã rảnh việc trong cơ quan
(cũ) của hắn sau khi nhâm nhi ly cà phê và phì phèo
điếu thuốc bèn nhởn nhơ lang thang trên net để đọc
mọi thứ linh tinh trên đời. Bỗng hai đùi gã rung
rung, hai mắt gã giật giật, mười ngón tay gã lúng
búng và môi thì lắp bắp: Ơ, thằng nào? Thằng nào
móc họng mình đây? Thằng nào xỏ lá cơ quan mình đây? |
Chẳng khó gì để gã biết
rằng đó là blog của hắn. Thế rồi một cơn chấn động
rần rật lan truyền, giống như lũ kiến đánh hơi được
giọt mật ai vừa làm đổ.
- Hả, có vụ gì thế?
- Có thằng nó chửi xỏ cơ quan mình trên Internet nè?
- Đứa nào? Có chửi tui hông?
- Cho coi với. Bà kia xích ra, nó có chửi bà không
mà bà giành coi vậy?
Đàn kiến bu quanh giọt mật. Đông quá, chẳng ai đọc
được gì trước cái màn hình nhỏ xíu. Có người nghĩ
ngay ra sáng kiến: Cơ quan mình thiếu gì máy tính,
qua máy khác coi đi bà con!
Lại rần rật, rần rật…
- Ê, làm sao vô đó coi? Vô blog hả? Blog là cái gì?
Làm sao vô?
- Thằng X đây mà! Đuổi việc nó mới được. Ủa mà nó
nghỉ việc rồi, làm sao đuổi?
- Thì chửi lại nó cho bõ ghét!
- Đúng, đúng! Chửi cho nó tắt bếp luôn! Nhưng mà…
làm sao chửi?
Có người chỉ cách phải Comment vô blog của
hắn, nhưng trước hết bản thân mình phải có blog mới
được! |
Thế thì phải tạo blog.
Những người bị hắn xiên xỏ xa gần, những người bị
hắn chửi thẳng, và cả những người không bị hắn đụng
chạm gì cả đều hí hoáy học cách tạo blog, để thỏa
mãn nhu cầu… chửi. Thoáng cái, ở cơ quan đã có thêm
mấy chục cái blog, có thêm mấy chục người đã tiếp
cận thêm một bước với công nghệ thông tin.
Blog của hắn đột ngột có số lượng Visitor
tăng vọt, và có thêm hàng trăm cái Comment.
…
Rồi một vài tuần trôi qua. Chuyện xung quanh cái
Entry trong blog của hắn nguội dần. Mọi người quên
béng nó đi sau khi đã mắng đã đời cho hả tức, và bởi
vì hắn cũng chẳng còn xuất hiện ở cơ quan nên chẳng
còn ai nhớ tới.
Nhưng mấy chục cái blog thì còn đó. Và người ta thử
sử dụng nó, người ta post lên những entry
để tâm tình, tự sự… người ta comment cho
nhau đầy tình tương thân tương ái. Cuộc sống yên ả
được tô thêm những nét thân tình nhờ blog.
…
Bây giờ hắn đang ngồi uống cà phê khề khà với tôi.
Hắn nói:
- Anh thấy không, phổ cập ứng dụng công nghệ thông
tin là chuyện dễ ợt. Đâu cần phải mở lớp dạy, đâu
cần phải PR, cũng chẳng cần phải nói khích kiểu
Ôm chân giường mà khóc hu hu như anh. Thế mà
người ta vẫn ùn ùn tạo blog đó thôi!
Tôi gật gù đồng ý, nhân tiện hỏi hắn cái Entry
trong blog của hắn nằm ở nơi mô để tôi đọc thử
xem sao (cũng nhằm để xem hắn có… chửi mình không).
Hắn cười khà khà, bảo:
- Em Delete nó rồi anh ơi! Để làm chi, hậu
họa khó lường! |
|
HẢI ÂU |
|
[Đầu trang]
|
|