|
Đời thái
bình cửa thường bỏ ngỏ |
|
 |
Câu chuyện tôi sắp kể không phải chuyện đời xưa, mà
là chuyện năm 2007 – và nơi xảy ra chuyện không phải một xứ sở thần tiên nào mà
chính là một nơi trên đất nước Việt Nam của chúng ta. Thế nhưng do đặc điểm của
câu chuyện, xin hãy gọi nó là chuyện "cổ tích" vậy nhé! Khi chúng tôi gửi xe máy
để vào chợ Dương Đông (Phú Quốc), tôi lúng túng chờ hoài mà chẳng thấy người ta
đưa cho mình chiếc thẻ giữ xe. Rồi đến khi lấy xe cũng chẳng cần giấy tờ gì cả
mà người giữ xe chỉ tỉnh bơ “Xe nào của ông, ông cứ lấy!”. Đem điều kỳ lạ này
hỏi anh bạn Phú Quốc, anh ta cười xòa, nói:
- Tại anh ở xa đến nên không biết, xứ này không có trộm cắp gì cả. Mà đã không
ai lấy trộm xe của anh, anh cũng chẳng lấy trộm xe ai thì có cái thẻ giữ xe để
làm gì?
Và anh ta kể thêm một cách tự hào:
Ban đêm dân ở đây ngủ không cần đóng cửa, hoặc đồ đạc vẫn để ở ngoài sân mà
không hề mất. Thí dụ như nhà tôi đây, anh nhìn ngoài sân kia, bao nhiêu là cây
kiểng giá trị, rồi máy bơm nước… cứ bỏ đó mà có mất đâu. Hà, ngày mai tôi sẽ chỉ
cho anh một số cái nhà đã xây xong mà không thèm làm cửa, chỉ có một tấm rèm
phất phất phơ phơ để làm đẹp và che tí nắng gió thôi! |
Tôi nhớ Nguyễn Công Trứ đã từng viết: Người quân
tử ăn chẳng cầu no – Đời thái bình cửa thường bỏ ngỏ. Nhưng đó là ông ấy tự
giễu mình, bởi vì nhà ổng nghèo quá chẳng có cái quái gì đáng trộm cả, đến nỗi
ăn trộm nó nhìn vô cũng… phát chán. Còn đàng này, trong nhà người ta có lắm thứ
quý giá, chẳng hạn máy laptop nè, máy ảnh kỹ thuật số nè… Vậy mà vẫn cứ tỉnh bơ
“cửa thường bỏ ngỏ”! Quả là chuyện "cổ tích" thế kỷ 21!…
Đoạn sau của câu chuyện này không còn là chuyện cổ tích nữa. Tôi không nỡ nói
với ông bạn Phú Quốc của mình điều tôi vừa phát hiện ra là: Trên hòn đảo xinh
đẹp này đầy dẫy người xài đồ của người khác - và chính anh bạn thân mến của tôi
cũng chính là một kẻ trộm! Bạn có biết họ trộm cái gì không? Đó là hệ điều hành
Windows, phần mềm Microsoft và vô số phần mềm không có bản quyền khác đang cài
đầy trong các máy tính của bạn tôi và của cư dân Phú Quốc. Bạn tưởng tượng xem,
nếu tôi nói điều này với anh bạn Phú Quốc thì phản ứng của anh sẽ như thế nào?
Chắc chắn là sẽ không “tâm phục, khẩu phục”. Hành vi ăn trộm rất đáng lên
án khi nó đi liền với ý thức ăn trộm. Đàng này, những người mà chúng ta
kể ở trên không hề có ý thức ăn trộm, vì rõ ràng là ở xứ họ không hề có
nạn trộm cắp xảy ra. |
|
Số liệu thống kê cho biết rằng ở Việt Nam trên 90%
số phần mềm đang sử dụng là vi phạm bản quyền (được gọi bằng một từ rất “dữ dằn”
là pirate – có nghĩa gần như là kẻ cướp), nghe mà tủi hổ quá chừng! Nhưng bao
nhiêu trong số đó là ăn cắp không có ý thức? Bao nhiêu phần trăm là do
“hoàn cảnh bắt buộc” (phần mềm có bản quyền giá quá cao)? Thiết nghĩ, muốn giải
quyết được vấn đề tôn trọng bản quyền phần mềm thì ngoài việc ép người ta mua và
lên án việc vi phạm bản quyền cần phải giải quyết được tốt hai điều: Ý thức
sử dụng phần mềm và điều kiện mua phần mềm có bản quyền (bán với giá
phải chăng). Mong rằng sẽ có được ngày ấy, để câu chuyện cổ tích của chúng ta sẽ
không có đoạn sau chua như giấm thế này! |
|
HẢI
ÂU |
|
[Đầu trang]
|
|