|
Chuyện
ngớ ngẩn |
|
 |
Anh ta đúng là một mẫu
doanh nhân thế hệ 8x tiêu biểu: ăn mặc lịch sự, tác
phong nhanh nhẹn, tiếp cận công nghệ hiện đại… Tôi
thường gặp anh ta ở quán café Wi-Fi, tay ôm laptop
đời mới, anh ta chọn một góc ngồi yên tĩnh, mở máy
ra vừa truy cập Internet để tìm kiếm và xử lý thông
tin, vừa lập các kế hoạch kinh doanh, các bản phân
tích. Cũng có khi anh soạn một file Power Point nào
đó để chuẩn bị cho buổi hội thảo sắp tới. Cũng ở
quán café này, anh thường làm việc trực tiếp với các
đối tác, liên lạc điện thoại hoặc qua Skype, qua
Yahoo! Messenger trên máy tính để trao đổi với các
cộng sự.
Ở quán café, anh thường ngồi đúng một vị trí cố
định. Đó là một góc yên tĩnh nhất, chỉ nghe thoang
thoảng những giai điệu nhạc êm dịu, hoàn toàn không
có tiếng người cười nói ồn ào; đúng là một vị trí
tuyệt vời để có thể tập trung làm việc. |
Thế nhưng mỗi khi ngồi
trò chuyện cùng anh ta trong quán café, tôi phát
hiện một điểm khác lạ. Anh ta nói chuyện rất nhỏ, và
cũng nhẹ nhàng đề nghị người ngồi cùng hãy nói
chuyện nho nhỏ dùm cho. Lạ, vì một thanh niên thế hệ
8x năng động như anh mà lại e dè khép nép như… bà
già (tôi nói bà già chứ không dám nói “như con gái”,
vì e rằng thiếu nữ tuổi teen mới thật là người nói
nhiều, nói to không ai can nổi!). Càng lạ hơn nữa,
vì cái sự nhỏ nhẹ ấy chỉ xuất hiện khi anh đang lướt
web, đang check mail hay khi đang mở laptop ra để
làm cái gì đó, còn khi đã đóng laptop lại rồi thì
anh ta nói chuyện cứ là... nổ như bắp rang!
Không kìm được thắc mắc, một hôm tôi hỏi anh ta tại
sao lạ vậy. Anh ta cười cười rồi giải thích: |
|
Anh có biết chức năng
Speech Recognition (nhận biết tiếng nói)
trong Windows không? Mình có thể ra lệnh cho máy
tính bằng tiếng nói, sau khi đã đọc cho Windows nghe
để nhận biết giọng chuẩn của mình. Tôi thấy tính
năng này hay quá, bèn vọc thử liền. Bậy một cái là
mình tò mò mà lại hấp tấp, cho nên trong lúc đọc
đoạn mẫu cho Windows ghi nhận, thay vì đọc trong
phòng yên lặng (như phòng cách âm của mấy ông ghi
âm) thì tôi lại cho record (ghi âm) ngay khi đang
ngồi trong quán café này, trong lúc đang đùa giỡn
với bạn bè, nhạc ầm ĩ và đủ thứ âm thanh đang vang
lên. Thế là sau đó, bằng cách nào đó tôi đã bật tính
năng nhận lệnh bằng giọng nói lên (mà chính tôi cũng
không nhớ là làm như thế nào). Từ đó về sau, máy
tính cứ nghe lệnh là làm, không cần dùng đến con
chuột hay bàn phím. |
Tôi nói: Tôi có biết
tính năng này, anh khai thác được thì tốt chứ sao!
Anh ta buồn bã nói: Khổ nỗi, do giọng nói lúc ghi âm
là phi chuẩn, cho nên bây giờ tôi nói một
đàng nó làm một nẻo, thậm chí nghe giọng ai đó nói
to nó cũng tưởng là đang ra lệnh, bèn chấp hành răm
rắp theo cái sự hiểu ngớ ngẩn của nó khiến
mình không thể kiểm soát được. Bây giờ tôi không
biết làm cách nào khắc phục, đành phải nói chuyện
nho nhỏ mỗi khi làm việc với laptop, kẻo nó “nghe”
được, tưởng mình ra lệnh gì đó mà thực hiện thì… bó
tay!
Nghe tới đây tôi nhịn không được, bật cười to lên.
Cùng lúc đó tôi thấy cái laptop của anh như giật
mình, nó hiện lên ngay một Dialog, hỏi: Data may
exist in the sheet(s) selected for deletion. To
permanently delete the data, press Delete.
Kèm theo đó là 2 nút Delete và Cancel. |
Chưa kịp để tôi dứt
tiếng cười, máy tính đã tự động chọn Delete và tỉnh
bơ xóa toàn bộ dữ liệu của kế hoạch kinh doanh anh
ta đang làm.
Anh ta rên lên: Thôi chết! Anh cười to quá làm nó
tưởng mình ra lệnh xóa dữ liệu và Delete hết công
trình tôi làm từ sáng tới giờ rồi!
…
Các bạn thân mến, ngoại trừ… người ra, có lẽ máy
tính là cái thứ khiến người ta tò mò và thích vọc
nhất, bởi vì mỗi lần vọc là mỗi lần ta lại khám phá
ra nhiều điều thú vị. Nhưng sau khi vọc xong, không
nhớ rằng mình đã vọc ra sao, như thế nào có lẽ cũng
là chuyện thường tình - thành thử có muốn cho máy
“trở về tình trạng cũ” cũng đành bó tay. Trường hợp
của anh bạn trẻ tôi kể ở trên có lẽ không phải cá
biệt, các bạn nào đã từng gặp phải những trường hợp
ngớ ngẩn, dở khóc dở cười như vậy xin hãy cùng kể
lại cho mọi người nghe để cùng… cười xem nào. Mời
bạn! |
|
HAI
ẨU |
|
[Đầu trang] |
|