|
Hậu sinh
khả úy |
|
 |
Ai cũng biết Đức Khổng
Tử là Vạn thế sư biểu, nhưng có lẽ ít ai biết ngài
còn là một nhà... nhiếp ảnh chuyên nghiệp.
Chuyện kể rằng, ngày nọ Khổng Tử dẫn các đệ tử đi
điền dã về một vùng quê thơ mộng để hướng dẫn cho họ
về nhiếp ảnh. Đến khung cảnh đắc ý, Khổng Tử bảo các
học trò dừng lại, dựng chân máy ảnh lên, chọn một
góc máy đặc sắc, rồi ngài bắt đầu giảng giải về
những vấn đề kỹ thuật sử dụng máy ảnh cũng như nghệ
thuật chụp ảnh.
Giữa lúc ngài đang thao thao thuyết giảng, bỗng đâu
có một thằng nhóc xuất hiện. Nó nhăn răng cười rồi
chỉ vào giàn giá, máy ảnh, ống kính… và hỏi Đức
Khổng Tử: |
- Ông làm gì với cái
đống lỉnh kỉnh này vậy?
Khổng Tử điềm đạm trả lời và hỏi lại:
- Chúng ta đang chuẩn bị chụp ảnh đấy. Chẳng hay chú
con cái nhà ai, tên gì?
Thằng nhóc lại cười khì khì, móc trong túi quần sọoc
ra một cái máy ảnh kỹ thuật số dẹp lép như con tép
và nói:
- Tui tên Hạng Thác, nhà ở gần đây. Chỉ là chụp hình
thôi mà các ông làm gì ghê vậy? Tui chỉ cần có cái
này thôi là bá phát bá chấy rồi.
Vừa nói, nó vừa giơ máy ảnh số lên, bấm xoẹt xoẹt
liên tục, trong nháy mắt không biết đã bấm được mấy
chục pô. Khổng Tử và đám đệ tử trố mắt nhìn ngạc
nhiên. Đám đệ tử xì xồ bàn tán: Cái máy gì dẹp lép
như vậy, không biết phim nó để ở đâu? Thằng này nó
không sợ tốn phim sao mà chụp xả láng không thèm
ngắm nghía gì hết vậy? |
Khổng Tử đến gần Hạng
Thác, nói:
- Nhiếp ảnh là cả một khoa học và nghệ thuật nữa.
Không thể dùng cái đồ chơi này của chú em để làm
nghệ thuật được.
Hạng Thác bật máy ảnh số qua chế độ "view", giơ máy
cho Khổng Tử xem và nói:
- Ông coi đi, tui chụp được quá trời hình nè, mà đâu
cần đồ đạc lỉnh kỉnh, cũng đâu cần ngắm ngắm nghía
nghía, gật gà gật gù như mấy ông?
Khổng Tử hết sức bất ngờ khi xem ảnh, nhưng vẫn từ
tốn giảng giải cho Hạng Thác:
- Ấy, những cái này tuy cũng là ảnh, nhưng chú hãy
xem lại đi. Có ảnh thì hỏng về bố cục, có ảnh thiếu
sáng, có ảnh lại dư sáng, lại có ảnh nhìn chẳng ra
đầu ra đuôi chi cả… Nghề nhiếp ảnh cũng lắm công
phu, không phải ai cũng làm được đâu chú ạ.
Hạng Thác cười ngất, nói:
- Hình nào xấu thì mình... Delete, chừa lại cái nào
coi được thôi. Cái nào thiếu sáng, dư sáng thì xài
Photoshop chỉnh lại. Còn bố cục hả? Cũng đưa vô
Photoshop cắt cúp là có bố cục tốt thôi mà. He he.
Tui cũng là nhiếp ảnh gia như ai chứ bộ! |
Khổng Tử nghe qua nửa
hiểu nửa không, đành ngước mặt lên trời than:
- Quả là hậu sinh khả úy!
Ngay khi ấy, đồng loạt có những tiếng xoẹt xoẹt nho
nhỏ và tiếng cười nói rúc rích vang lên đâu đó.
Khổng Tử và học trò giật mình dáo dác nhìn quanh thì
thấy một nhóm các cô cậu tuổi teen nhô ra từ những
lùm cây xung quanh, trên tay mỗi người lo le một
chiếc điện thoại di động. Bọn chúng reo lên:
- Xưa rồi ông già ơi! Bi giờ người ta xài cái này,
chụp chui, chụp lén, chụp bất cứ nơi đâu, chụp bất
cứ khi nào, vừa chụp vừa quay phim, làm xong thì đưa
lên mạng. Ha ha! Hô hô! He he!
Không còn biết làm gì hơn, Khổng Tử bối rối than
tiếp:
- Ôi, hậu.. hậu sinh khả.. khả… ố! |
|
HẢI
ÂU |
|
[Đầu trang] |
|