|
Coi chừng
tui đưa lên báo! |
|
 |
(Trích thư của một
doanh nhân gửi HAI ẨU)
Kính gửi anh Hai Ẩu, báo e-CHÍP
Chiều nay, ở cửa hàng máy tính của tôi có một khách
hàng quậy quá xá. Ông ta mới mua một cái máy tính ở
cửa hàng chúng tôi. Vui vẻ đi nhậu với bạn bè, ổng
khoe mình có máy tính mới. Chẳng biết các chiến hữu
của ổng nói ra nói vô thế nào, chê cái máy tính ổng
mới mua là đồ dỏm, mua đắt. Thế là quý khách này
chếnh choáng hơi men, đùng đùng nổi giận, chạy thẳng
đến cửa hàng tôi la hét um sùm, đòi trả lại máy.
Dĩ nhiên là điều này không được đáp ứng, vì đã thỏa
thuận mua bán đàng hoàng và cái máy tính mà chúng
tôi đã bán không hề có lỗi gì. Vậy là đôi bên cù
cưa, cãi vã mãi. Trong cơn sừng sừng, ông ta la lên:
Tui đưa lên báo cho biết tay! |
Sự việc không có gì
đáng để làm trầm trọng như vậy. Cuối cùng một nhân
viên cửa hàng sáng dạ cũng nghĩ ra được một giải
pháp là gọi điện cho… bà xã của ông khách hàng quý
hóa đó đến để đưa ổng dzìa!
Chuyện vậy là xong (và chắc anh Hai Ẩu cũng chẳng
nhận được thư khiếu nại của ổng gửi lên báo
e-CHÍP?). Tuy nhiên, qua sự kiện này khiến tôi suy
nghĩ nhiều điều.
Tại sao khách hàng lại ưa hăm dọa doanh nghiệp câu:
"Coi chừng tui đưa lên báo!"?
Bởi những vấn đề về chất lượng hàng hóa, chất lượng
phục vụ… đã có các cơ quan chức năng như: Hội bảo vệ
người tiêu dùng, Quản lý thị trường, Chi cục Tiêu
chuẩn Đo lường Chất lượng, v.v… Tại sao họ không
nói: "Coi chừng tui khiếu nại lên Hội bảo vệ người
tiêu dùng!" hay "Coi chừng tui kiện lên Quản lý thị
trường!"?. Phải chăng những cơ quan này làm việc
không hiệu quả khiến cho người tiêu dùng không thèm
nghĩ đến họ khi gặp bức xúc? Hay vì họ quan liêu
khiến người ta ngại đến? Nếu vậy thì những cơ quan
này tệ quá! |
Hay những đòi hỏi của
khách hàng là phi lý, những bất mãn không chính đáng
khiến họ không thể khiếu nại một cách đàng hoàng nơi
cơ quan chức năng, do đó họ bèn tận dụng ngay báo
chí là nơi khoái khai thác các sự kiện giật gân để
đưa tin lên nói xấu doanh nghiệp? Nếu vậy (tức là
nếu báo chí cứ khai thác thông tin một cách không
cẩn trọng) thì báo chí tệ quá!
Đã qua rất lâu rồi cái thời báo chí chỉ biết tô
hồng, bây giờ cả báo chí và người đọc đều thích
những tin giật gân, bôi đen và phủ định điều gì đó
(một cách vô tội vạ).
Tôi biết có những người làm báo rất lấy làm hể hả
khi đưa được một tin chê bai một người, một
xì-căng-đan nào đó. Người đọc cũng khoái đọc
xì-căng-đan. Để rồi khi sự việc được sáng tỏ, người
ta không có gì sai cả, thì chỉ vô tư đăng một mẩu
đính chính nhỏ xíu, chẳng cần biết là con người -
doanh nghiệp đã vô cùng điêu đứng (thậm chí tiêu
vong) vì thông tin của mình!
Tôi không có ý chê trách anh Hai Ẩu là ưa nói xấu
doanh nghiệp tụi tôi (mặc dù có nhiều lúc đọc bài
chọc quê của anh cũng tức bỏ xừ!). Thế nhưng hiện
tượng khách hàng lại ưa hăm dọa doanh nghiệp câu:
"Coi chừng tui đưa lên báo!" thì quả là một hiện
tượng không bình thường. Không bình thường trong một
xã hội chuẩn mực. Làm như báo chí là kẻ thù của
doanh nghiệp vậy!
Tôi đang tưởng tượng (và hãi hùng) khi nghĩ đến ngày
mai câu hăm dọa này sẽ biến tướng thành: "Coi chừng
tui đưa lên blog!"
Nhân dịp cuối năm, tôi gửi thư này đến anh như một
chút tâm tình, chúc anh và quý báo luôn được mạnh
giỏi, công tâm.
Anh mà lạng quạng là… coi chừng tôi đưa lên blog! |
|
HAI ẨU |
|
[Đầu
trang]
|
|