|
Nàng Tiểu
Chiêu ở xứ Ba Tư |
|
 |
Vô Kỵ vắt túi đồ nghề
lên lưng con tuấn mã, lên đường làm nhiệm vụ mà
trong lòng đầy nỗi chán chường. Hôm nay hắn được
phân công đi lắp máy tính cho khách hàng là Kim Hoa
bà bà, vốn là bà bán nước mía ở đầu ngõ X.
Vô Kỵ rủa thầm: Bán nước mía mà cũng bày đặt mua máy
tính! Vốn là một tay anh hùng hào kiệt, kiến thức về
công nghệ thông tin thượng thừa, Vô Kỵ tự cho là chỉ
những công ty cỡ bự, những hệ thống mạng phức tạp
mới xứng tầm cho mình ra tay. Đàng này, chỉ là một
bà bán nước mía, bả biết gì để mà nể phục khi thấy
Vô Kỵ diệu võ giương oai cơ chứ? Hừ, phải chi bả có…
con gái xinh xinh để ngắm mình trổ tài thao lược thì
còn đỡ…
Chả có cô gái nào cả, chỉ có một bà già “chẳng biết
gì”! Kim Hoa bà bà bán nước mía có cô con gái tên
Tiểu Chiêu đang ở nơi xa, nên mua máy tính để thỉnh
thoảng online chat với con cho đỡ nhớ. Không giấu vẻ
coi thường, Vô Kỵ hờ hững khui thùng, đặt máy lên
bàn, cắm dây, cắm điện, mở máy test mà chẳng buồn
nói một lời nào.
Kim Hoa bà bà cũng chẳng nói câu nào, chỉ ngồi ngó
lom lom. Đến lúc Vô Kỵ làm xong, đưa phiếu tính tiền
thì bà mới mở miệng: Chú em làm ơn cài giúp cái
Yahoo! Messenger và chương trình gọi điện thoại thẻ
cho tui xài! |
Vô Kỵ lầm bầm: Bà già
rộn chuyện quá, có mấy cái thứ vớ vẩn mà cũng phải
nhờ! Hắn hỏi:
- Bà có biết xài không? Tui chỉ cài thôi đó, hổng có
thời gian chỉ bà sử dụng đâu.
Kim Hoa bà bà mỉm cười đầy bí hiểm, trả lời: Chú em
yên tâm, tui đã từng ra điểm dịch vụ vi tính chat
nhiều rồi; có nick sẵn đây, chú em cứ cài dùm đi.
Vô Kỵ tưởng tượng cảnh bà già bán nước mía ra tiệm
Internet để chat mà buồn cười, hắn im lặng set up
chương trình. Té ra nhà Kim Hoa bà bà đã có sẵn ADSL
router và đường truyền Internet. Bà bà cho hắn
password để set up: Tieuchieu34, và giải thích cho
hắn rằng đó là “Tiểu Chiêu ở xứ Ba Tư”.
Vô Kỵ lui cui làm tới làm lui mà vẫn không vô được
Internet. Hắn kiểm tra lại router ADSL, cũng không
xong. Hắn cài lại chương trình set up, không được.
Kim Hoa bà bà vẫn lom lom nhìn hắn và mỉm cười đầy
bí hiểm.
Vô Kỵ càng làm càng quạu, và càng quạu thì càng…
ngu; hắn đụng tới đâu lung tung tới đó. Hắn tháo mồ
hôi, trong khi Kim Hoa bà bà vẫn mỉm cười đầy bí
hiểm. Bà làm cho hắn một ly nước mía. Đang khát, Vô
Kỵ ực một hơi hết cả ly.
Đến đây, Kim Hoa bà bà mới điềm đạm nói: Chú em, chú
đang bật bộ gõ tiếng Việt theo kiểu VNI, vì vậy khi
chú gõ password Tieuchieu34 nó sẽ thành Tieuchiẽu –
trật lất. Chỉ cần tắt bộ gõ đi là nhập password đúng
ngay thôi, mắc chi mà chú em phải quậy lung tung vậy
hở? |
Vô Kỵ sững người, quả
là vấn đề chỉ đơn giản như vậy thôi mà hắn “bơi” đến
phát khùng!
Kim Hoa bà bà tiếp tục nói:
- Trong phần cứng máy tính, CPU, đĩa cứng, RAM là
quan trọng, nhưng đừng coi thường những thứ rẻ tiền
như con chuột, bàn phím... vì không có nó làm sao sử
dụng máy tính được? Trong phần mềm máy tính, hệ điều
hành Windows, Excel, Word… là quan trọng, nhưng đừng
coi thường những thứ có vẻ đơn giản như bộ gõ tiếng
Việt, không để ý đến nó sao chú em làm việc được?
Trong nghề nghiệp của chú em, kiến thức chuyên môn
là quan trọng, nhưng cách cư xử với khách hàng là
chuyện phải quan tâm không kém, nếu không ai sẽ đến
với công ty của chú em nữa?
Nghe đến đây Vô Kỵ ù cả tai, hắn quỳ xuống cảm tạ
Kim Hoa bà bà.
Từ đó chúng ta có một Vô Kỵ là bậc anh tài, uy tín
cao vòi vọi trong chốn võ lâm! |
|
HAI ẨU |
|
[Đầu
trang]
|
|