|
Phép
thuật của ông tiên |
|
 |
Chiều tà, bên bờ sông
vắng có đôi trai gái đang ngồi tâm tình cùng nhau.
Nàng tấm tức than thở với chàng:
- Anh ơi, em muốn được làm… hoa hậu! Anh thấy hông,
làm hoa hậu thiệt là sướng, được đội vương miện đứng
trên sân khấu rực sáng đèn, được người ta nháy hình
lia lịa, được lên bìa báo, được phỏng vấn… Hic, nếu
không được làm hoa hậu thì làm đỡ… siêu mẫu cũng
được. Ôi, chả biết ước mơ này đến bao giờ mới đạt
được, vì so với tiêu chuẩn hoa hậu em vẫn còn thiếu
một chút. Chỉ cần cao thêm… hai tấc là đủ tiêu chuẩn
chân dài, mặt đẹp hơn một tí, dáng xinh hơn một tẹo.
Vậy mà…
Như chạm đến nỗi niềm sâu kín của mình, chàng cũng
buộc miệng than thân trách phận:
- Em yêu ơi, anh cũng sầu muộn chẳng kém gì em, anh
muốn đoạt cúp! Hàng năm thấy các sản phẩm công nghệ
thông tin được người tiêu dùng bình chọn trên báo,
trao cúp long trọng mà anh thèm nhểu nước miếng. Chỉ
cần có một cái cúp, anh sẽ chưng ra trong showroom
của cửa hàng máy tính của mình, anh sẽ chụp hình in
quảng cáo thật “hoành tráng” trên báo. Lúc bấy giờ
anh sẽ tha hồ lấy le với với mấy thằng đồng nghiệp,
khách hàng sẽ ùn ùn đi mua hàng của anh vì tin tưởng
ở uy tín sản phẩm. Anh sẽ giàu to, sẽ có tiền dẫn em
đi… thẩm mỹ viện để dự thi hoa hậu! Khổ thay, sản
phẩm của anh chẳng có gì đáng để đoạt cúp cả, em ơi!
Cả hai ngồi bên nhau, tỉ tê than thở.
Ngay lúc ấy, như người ta vẫn thường nói: “Trời
thương kẻ khốn cùng”, một ông tiên bỗng xuất hiện,
cất tiếng: Ta là tiên đây, hai con ước muốn điều gì? |
Về hình thức, ông này
không giống như ông tiên mà ta vẫn thấy trong chuyện
cổ tích. Ông ta mập ú, mày râu nhẵn nhụi chứ chẳng
phải râu tóc bạc phơ. Nhưng không sao, chắc rằng
tiên cũng phải mỗi thời mỗi khác, và đã tự xưng là
tiên thì chắc chắn là đúng chứ làm sao sai được.
Càng đúng hơn nữa sau khi nghe ước muốn của đôi nam
nữ, ông cất giọng nói: Ta sẽ giúp hai con toại
nguyện.
Chàng và nàng mừng rỡ, reo lên: Vậy là con sẽ được
đẹp hơn? Vậy là sản phẩm của con sẽ xịn hơn?
Tiên cười sằng sặc đáp:
He he, cái vụ đó Harry Potter cũng phải bó tay! Ta
sẽ giúp hai con cách khác.
Cô gái này, hoa nào cũng là hoa, hậu nào cũng là
hậu. Không là hoa hậu Việt Nam thì còn có hoa hậu
biển, hoa hậu qua ảnh, hoa hậu cười duyên, hoa hậu
nốt ruồi… Bằng không nữa, cũng có hoa hậu phường Cây
Me, hoa hậu Xóm Cây Mít… Ối giời ôi, có tới… cả vạn
hoa hậu ấy, lo gì mà không trúng!
Chàng trai này, sao con cứ khoái cái cúp vàng của tờ
báo đó? Có cả ngàn tờ báo, cả báo giấy lẫn báo mạng,
để ta xúi mỗi tờ đều làm cuộc bình chọn của của
mình, mỗi cuộc bình chọn “chỉ” trao chừng 5-7 chục
cái cúp vàng là tha hồ mà… lượm. Muốn nhiều hơn nữa
thì… mỗi tuần trao giải một lần. Hà hà! Lúc ấy phải
nói là cúp nhiều hơn cả sung rụng. Chưa hết đâu, có
hàng trăm cuộc triển lãm – hội chợ, mỗi cuộc như vậy
lại có mấy chục cái cúp được trao. Chà chà, lúc ấy
phải lấy cỡ xe tải mới chở hết cúp vàng!
Chừng như sợ chàng trai và cô gái còn chưa tin, ông
tiên móc bóp rút ra hai cái card-visit-tiên đưa cho
hai người và nói:
- Tới nước đó mà còn chưa được nữa thì hai con hãy
đưa ra cái cạc-vi-dít này cho ban tổ chức, bảo đảm
hai con sẽ là hoa hậu và sẽ đoạt cúp vàng. Nhớ nói
là của ta đấy nhé!
Đoạn, ông kéo hai người tới sát bên, nói vào tai
bằng một giọng thầm thì, càng lúc càng trầm hẳn
xuống: Nhớ nói là cạc-vi-dít của ông TI… I…Ê…Ề… ỀN…
Tới đây, chàng trai và cô gái đã hiểu rõ. Họ mừng
quá, cùng reo to lên: Dạ, chúng con cảm ơn ông
tiê…ê…ềền! |
|
HAI ẨU |
|
[Đầu trang]
|
|