|
Biệt đội
cứu nạn máy tính |
|
 |
Trong nhà mà có cái máy tính bị hư thì khó chịu
không kém gì có người bệnh. Có khi còn khó chịu hơn!
Bệnh thì đến bác sĩ, hoặc vô bệnh viện; thế nên Hai
Lúa cũng từng ôm cái máy tính bị cúm của mình đến
một trong những cái gọi là bệnh viện máy tính đang
mọc lên khắp nơi.
Quả tình Hai Lúa cũng như tôi, như bạn, không thấy vui
chút nào khi thấy những người thầy thuốc mặc áo
blouse trắng – không phải vì ghét họ, mà bởi vì thấy
y sĩ là thấy bệnh – vui sao được? Vậy mà bước vô
bệnh viện máy tính ông lại thấy những cảnh y như
bệnh viện thiệt, cũng có phòng cấp cứu, cũng kê toa,
cũng có những người mặc áo blouse trắng đeo ống nghe
lủng lẳng. Còn cái chuyện chính là sửa cái máy tính
của ông để nó chạy cho ngon, sửa cho nhanh để đem về
cho thằng con nó xài thì… kê toa để đó. Ông cũng
chẳng hiểu mấy cái phòng cấp cứu, khoa nội, khoa
ngoại gì gì đó nó có tác dụng gì tốt hơn so với mấy
điểm dịch vụ sửa chữa máy tính bình thường mà trước
đây ông vẫn thường ghé.
Bởi vậy, lần này máy tính trở chứng, Hai Lúa thôi không
ôm vô bệnh viện máy tính nữa, ông vừa thấy giới
thiệu có một Biệt đội Cứu nạn Máy tính, nghe tên quá
ấn tượng nên ông mang tới đó. Biệt đội này quả là
khang trang lịch sự, nhân viên ăn mặc nửa giống vệ
sĩ, nửa giống công an. |
Nhân viên tiếp đón trịnh trọng hướng dẫn Hai Lúa tới
quầy tiếp nhận, báo cáo: A0 báo cáo B1. Có một nạn
nhân tới xin cứu giúp, đề nghị bộ phận B1 tiếp nhận
thông tin.
Anh “bộ phận B1” nghiêm túc hỏi Hai Lúa về tên tuổi, số
chứng minh nhân dân, địa chỉ của ông. Hai Lúa hoảng
quá, đứng nghiêm khai báo như đang trình báo với
công an. Sau đó B1 tiếp tục hỏi tình trạng máy tính
của ông. Sau khi nghe khai báo xong, anh dành 15
phút lóc cóc gõ số liệu vào máy tính rồi chỉ cho
ông: Mời bác Hai Lúa bước qua bộ phận C3 để
chuyên gia nghiên cứu tình trạng máy.
Hai Lúa bê máy tính qua gặp anh “chuyên gia C3”. Anh
này cũng đang ngồi trước một chiếc máy tính loại
xịn.
Anh này bảo Hai Lúa ngồi xuống, đặt máy tính lên bàn,
rồi hỏi: Bác tên gì?
Hai Lúa thiệt thà nói:
Qua tên Lúa, Hai Lúa, mới khai với cán bộ B1
ngoài kia rồi!
Chuyên gia C3 vui vẻ giải thích: Tại Biệt đội Cứu
nạn này dữ liệu khách hàng được lưu trữ qua hệ thống
mạng, vừa giúp các bộ phận liên lạc với nhau được
nhịp nhàng nhanh chóng, vừa là có dữ liệu lưu trữ để
nắm được thông tin khách hàng kỹ hơn. Hiện đại mà!
Trong khi Hai Lúa ngồi chờ thì chuyên gia C3 lui cui
bấm máy tính. Hai Lúa chờ 5 phút, 10 phút, vẫn chẳng
thấy anh ta nói rằng gì hết, mặt anh ta thì bắt đầu
nhăn nhăn như ăn ớt. Bỗng anh ta bốc điện thoại nội
bộ lên, gọi cho B1 (ngồi cách đó 2 thước): Ê, số
liệu của thằng cha Hai Lúa đâu? Mầy nhập ở chỗ nào
tao kiếm hoài hổng thấy?
Trả lời: Con khỉ -
B1 thông báo – tao nhập vô rồi, coi kỹ đi
thằng khùng!
C3 tháo mồ hôi, dò tới dò lui rồi rên rỉ: Chết mẹ,
hình như mạng bị sự cố gì rồi… ủa, mà hình như máy
bị treo rồi…
C3 lại nhấc điện thoại nội bộ: A lô, cho gặp
X9. C3 báo cáo, máy tính của C3 bị hư rồi, không
biết hư mạng hay bị virus hay lỗi phần mềm nhập liệu
hay hư phần cứng nữa!
Hai Lúa ngẩn ra nhìn,
bây giờ không chỉ có “con” máy tính của ông bị hư
đang nằm chình ình ở Biệt đội Cứu nạn mà ngay cả
“thằng” máy tính của Biệt đội Cứu nạn cũng đang bị
cúm gà! Trong lúc đang ngẩn ngơ, Hai Lúa nghe loáng
thoáng tiếng trả lời qua điện thoại: Đồ ngu, làm
gì la om sòm vậy. Nói đứa nào nó chạy kiếm thằng Hai
Xà-lỏn ở tiệm sửa chữa máy tính Vi Vu, kêu nó qua
khắc phục liền đi!
Hai Lúa không hiểu rõ
chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng đúng là Biệt
đội Cứu nạn có nhiều máy tính bị hư thật, chẳng
những máy của khách hàng đem đến mà cả máy của Biệt
đội nữa!
Ngồi chờ lâu lắc, Hai Lúa lim dim mơ màng nhớ lại một
câu mà ông đã đọc ở đâu đó: Quảng cáo và phô
trương hình thức cũng cần thiết để thu hút khách
hàng, nhưng điều quan trọng là chất lượng và hiệu
quả công việc. Nếu chất lượng và hiệu quả kém thì sự
phô trương chỉ là trò hề! |
|
HAI ẨU |
|
[Đầu trang]
|
|