|
Chơi đẹp |
|
Điều khủng khiếp đã xảy
ra. Máy tính của tôi không khởi động được, và cũng
không đọc được ổ cứng. Đành phải mang ra tiệm sửa
chữa thôi. Tôi nghĩ đến những tình huống có thể xảy
ra mà tê tái cõi lòng. Tình huống “dễ chịu” nhất là
gã kỹ thuật viên sẽ xỉa xói rằng sao mà ông ngu thế,
chẳng biết sử dụng máy chi cả khiến cho nó bị hư;
rồi hắn sẽ sửa chữa và tính chi phí cho tôi bằng một
cục tiền thật to. Tình huống xấu hơn là cùng với
việc bị mắng nhiếc nặng nhẹ và tốn tiền, tôi sẽ bị
mất toàn bộ dữ liệu trên đĩa (có thể do virus đã tàn
phá sạch, cũng có thể do gã kỹ thuật viên gà mờ làm
mất dữ liệu trong quá trình sửa chữa). Dù tình huống
nào cũng đành cắn răng mà chịu vì “số kiếp” đã như
thế rồi. Tôi cột máy tính lên xe, chở ra tiệm. |
|
Vừa tới cửa tiệm, ông
chủ đã vội gọi nhân viên ra bê máy vào giúp tôi. Tôi
chưa kịp nói tiếng nào thì anh ta đã niềm nở mời
ngồi và gọi ngay cho tôi một ly cà phê đá. Tôi toát
mồ hôi hột, lòng tràn ngập lo âu vì chẳng hiểu sao
anh ta lại… tử tế đến như vậy. |
|
Trong khi đó, đích thân
ông chủ đã kiểm tra máy cho tôi, anh ta kêu lên khe
khẽ: “Ôi cha, virus nhiều quá đây mà!” Biết thân
biết phận, tôi vội nài nỉ: “Làm ơn diệt virus giùm
tôi, làm ơn đừng xóa mất dữ liệu trên đĩa…” |
|
Anh ta cười thân thiện:
“Nhiệm vụ của tụi tôi là giúp ông anh mà. Yên tâm
đi, dù khó khăn cách mấy tụi tôi cũng quét sạch
virus và bảo toàn dữ liệu cho ông anh. Ông anh uống
cà phê chờ nhé, vì vụ này cũng hơi mất thời gian.” |
|
Nói xong, anh ta bắt
tay vào xử lý liền – không giống như mọi khi vẫn
quăng máy vào một góc, hẹn vài ngày sau quay lại.
Tôi ngồi uống cà phê mà tay chân run lẩy bẩy, không
phải vì lo mà vì băn khoăn không thể hiểu anh ta bị…
bệnh gì mà tốt “đột xuất” đến như vậy. |
|
Hơn một giờ sau, công
việc đã xong, máy đã chạy bình thường, nhưng gương
mặt ông chủ bỗng đăm chiêu, anh ta nói: “Hết virus
rồi, nhưng đĩa cứng có một số bad sector, nếu không
lưu ý thì nó sẽ hư, và lúc bấy giờ sẽ mất dữ liệu.”
Tôi vội vã nói: “Cám ơn anh, tôi sẽ lưu ý. Bây giờ
anh tính bao nhiêu tiền để tôi thanh toán?” |
|
Anh ta gạt đi, bảo:
“Cái này làm giúp ông anh thôi, tiền bạc gì! Để tôi
xử lý tiếp cho anh cái đĩa cứng. Đĩa cũ của anh mới
xài có… 4 năm rưỡi, mà ổ cứng này bảo hành đến 5
năm. Để tôi thay cho ông anh cái ổ cứng mới cho an
toàn.” |
|
Nói là làm, anh ta thay
ngay cho tôi cái ổ cứng mới toanh, sao chép toàn bộ
dữ liệu từ ổ cứng cũ sang. Sau đó anh giao lại cho
tôi máy tính với ổ cứng mới, hoạt động bình thường
và không tính một xu chi phí. |
|
Đến đây tôi suýt té xỉu
trước lòng tốt quá đáng và bất ngờ này. Tôi lén thò
tay xuống đùi ngắt một cái thật đau để xác định mình
không nằm mơ. Ui da, không phải nằm mơ! Tôi lấy hết
sức bình tĩnh để hỏi một câu: “Sao… sao chơi đẹp
vậy?” |
|
Ông chủ mỉm cười nói:
“”Tuần này, ngày 13-10 là ngày tôn vinh doanh nhân,
ngày 15-10 là ngày Tạp chí e-CHÍP tôn vinh hiệp sĩ
công nghệ thông tin. Tôi là doanh nhân công nghệ
thông tin, tức là có tới hai ngày tôn vinh, không
chơi đẹp sao được hở ông anh?” |
|
Ra thế! Đến đây đã lấy
lại được bình tĩnh, tôi hỏi: “Sau tuần này vẫn chơi
đẹp như thế chứ?” |
|
- Tuần sau hả? Hừ, ông
anh có đang nằm mơ không đó?! |
|
HẢI
ÂU |
|
[Đầu trang] |