|
Chúng tôi tìm gặp Huỳnh Thị Sậm tại Trung tâm Dạy
nghề người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM (ấp 8, xã
Xuân Thới Thượng, huyện Hóc Môn) vào một trưa cuối
tháng 8-2006. Tại phòng học vi tính, Sậm đang chăm
chú vào bài Excel của mình. Trong số 18 học viên hôm
ấy, hầu hết đều là người khuyết tật, duy chỉ có Sậm
là điều khiển máy tính bằng chân. |
|
Cô
gái 29 tuổi Huỳnh Thị Sậm quê ở ấp 7, xã Xà Phiên,
huyện Long Mỹ, tỉnh Cần Thơ bị dị tật tay chân ngay
từ khi mới lọt lòng. Tất cả mọi sinh hoạt, học tập
từ đó Sậm đều dùng chân để điều khiển dù đôi chân
của Sậm cũng không lành lặn. Sậm kể, nhà quá nghèo,
nguyện ước của người cha khi còn sống là cố gắng làm
ruộng, buôn bán nhỏ để dành dụm tiền chữa bệnh cho
con. Nhưng hy vọng này mãi mãi không thể thành hiện
thực vì khi Sậm được 14 tuổi, ông lại mất sớm do
bệnh mà không có tiền chạy chữa. 15 tuổi Sậm mới vào
mẫu giáo vì ham muốn biết, muốn đọc được chữ a, chữ
o như người ta. Rồi Sậm cũng tốt nghiệp cấp 3, dù
phải vất vả thi hai lần mới đậu; thậm chí có lúc
chán nản còn định quyên sinh. Bây giờ, Huỳnh Thị Sậm
đang theo học nghề vi tính tại Trung tâm Dạy nghề
người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM. Ngồi nền đất
dùng chân làm quen với con chuột, bàn phím khó hơn
Sậm nghĩ rất nhiều. Lúc đầu, Sậm dùng chân phải của
mình để điều khiển cả con chuột lẫn bàn phím; thao
tác vốn chậm hơn các bạn nay lại còn chậm hơn. Không
chịu thua, Sậm chuyển sang tập điều khiển chuột bằng
bàn chân trái. Nhìn những ngón chân của Sậm xòe ra
đặt trọn trên con chuột, thực hiện thao tác di
chuyển cũng nhanh và gọn như bao người khác, ai cũng
hiểu Sậm đã và đang cố gắng rất nhiều. Mong ước của
Sậm là có thể dùng máy tính để vẽ vì vẽ là lĩnh vực
mà Sậm thích nhất. Tuy nhiên, khi nói cho chúng tôi
nghe điều này, trong mắt Sậm lại thoáng chút ưu tư
bởi Sậm không biết có làm được điều này bằng đôi
chân của mình hay không? Dù thế nào, Sậm cho biết
mình cũng sẽ quyết tâm thực hiện kỳ được mong muốn
đó vì đã bao năm tháng trôi qua, với Sậm chỉ toàn là
những khó khăn và Sậm cũng đều vượt qua được cả đó
thôi! |