Tìm trong:Webe-CHÍP

Bộ gõ (kiểu Vni/Telex/Viqr)Tắt (Alt+T)Mở (Alt+M)

 
Trang chủ ĐỜI SỐNG ICT TC 48

Nhớ về một thời hoàng kim

Gần 40 năm gắn bó với nghê điện báo, kể từ ngày va làm việc trong ngành bưu điện (năm 1965) cho đến lúc nghỉ hưu, bà Dương Thị Gắng có rất nhiê kỷ niệm buồn vui với nghề. Khi ba tiếp chúng tôi, hồi ức về những tháng năm vẻ vang của nghề điện báo như cuồn cuộn trở về, lúc vui, lúc buồn, choáng ngợp niềm tự hào xen chu nỗi niềm nuối tiếc một thời đã qua. Mở đầu câu chuyện, bà nói về kinh nghiệm khai thác điện báo vô tuyê điện (VTĐ).

“Điện báo VTĐ là việc truyền tín hiệu lên không trung nên có nhiều ta âm lạo xạo, lào rào gây nhiễu hoă mất tín hiệu. Nếu không “tìm” đươ tín hiệu là không liên lạc được. Làm việc vào những ngày yên ả còn đơ nhưng “tìm” tín hiệu vào những nga mưa bão hay hồi còn chiến tranh thì khó khăn lắm. Lắm khi mất tín hiệu, phải tập trung tư tưởng cao độ, đâ óc căng thẳng, tim cứ đập thình thịch, tay cầm cái núm trên máy thu phát vô tuyến điện dò…, dò…, ngó…, ngó…, xoay đi xoay lại thật khẽ; “lướt” thật nhẹ, thật êm mới “bắt” được sóng”, bà nói một cách sôi nổi, cử chỉ phác họa thật sống động khiến tôi có cảm nhận về hình ảnh một nữ điện báo viên trẻ trung, duyên dáng đang say mê tác nghiệp. Bà ví von: “Tìm sóng trên máy thu phát vô tuyến điện giống như sử dụng cái đài (radio) sắp... hỏng, phải xoay thật êm, dừng lại thật chính xác mới bắt được sóng của đài phát. Không phải ai cũng “tìm” tín hiệu giỏi, phải có khiếu mới giỏi được”.

Vào những năm 60 của thế kỷ trước, yêu cầu tuyển dụng điện báo viên là chữ viết rõ ràng, tai thính và có đôi bàn tay khéo léo, mềm mại. Đầu tiên phải tập cho thuộc cách gõ trên manip (bộ gõ truyền tín hiệu), luyện cho đôi tay thật dẻo để gõ thật nhanh, thật chính xác, tiếng tịch, tà giòn giã mới đạt năng suất cao; sau đó học thể lệ, thủ tục và các quy định quốc tế bằng tiếng Anh. Người điện báo viên còn phải cần cù, siêng năng, minh mẫn và điềm tĩnh. Điềm tĩnh là tố chất hết sức quan trọng ngoài nghiệp vụ. Những lúc phải làm việc với đồng nghiệp (ở đầu dây bên kia), gặp phải người chậm chạp hoặc non tay nghề dễ thấy bực bội; người có tính nóng nảy, hay cáu gắt thì dễ “đụng chạm”.

Nét mặt bà Gắng trở nên rạng rỡ khi hồi tưởng lại thời hoàng kim của dịch vụ điện báo (đầu những năm 80): “Điện báo hồi đó huy hoàng lắm, doanh thu ngoại tệ cũng khá. Người làm điện báo lúc đó được quý lắm. Sau này, các điện báo viên phải chuyển sang các bộ phận khác như nhắn tin, khai thác bưu chính, 108, trực điện thoại, dịch vụ khách hàng...”. Giọng bà Gắng chợt chùng xuống, rơm rớm nước mắt, bà tâm sự: “Tôi buồn vì yêu nghề, nhớ nghiệp. Phần lớn, người cùng thế hệ với tôi đã nghỉ hưu. Thời hoàng kim đã qua, dịch vụ này phải lui vào “hậu trường”. Cái vẻ vang của dịch vụ điện báo là vẻ vang trong lịch sử. Còn bây giờ tôi thấy rất vui khi chứng kiến sự đổi thay mạnh mẽ của ngành”.

Chỉ vào chiếc manip đặt trang trọng trong tủ kính của gia đình, bà Gắng nói, vẻ tự hào: “Mang manip này đến cuộc thi chỉ cần nối dây vào là “đánh” thôi. Nó do Việt Nam sản xuất, tuy không đẹp và hiện đại bằng của nước ngoài nhưng tiếng của nó giòn hơn!”. Chiếc manip “made in Vietnam” ấy đã từng cùng bà đoạt giải Nhì cuộc thi Điện báo viên giỏi năm 1978 và giải Nhất năm 1982. Sau đó, bà làm Phó đài khai thác điện báo liên tỉnh thuộc Công ty Điện báo Bưu điện Hà Nội. Năm 1989, bà làm Trưởng đài điện báo quốc tế thuộc Công ty Viễn thông Quốc tế VTI. Từ năm 1990-2003, bà làm việc tại Ban Viễn thông (thuộc VNPT).

HÀ PHƯƠNG

[Đầu trang]