 |
|
BÌNH “LOẠN” |
|
Thuyết khách (tập
3) |
|
Xin nhắc lại, Quỷ cốc tiên sinh có bốn học trò xuất
sắc: Tôn Tẩn được đào tạo thành chuyên gia phần mềm,
Bàng Quyên là chuyên gia phần cứng, hai chàng Tô
Tần, Trương Nghi là chuyên gia đàm phán. Kỳ trước ta
đã biết chuyện về chuyến du thuyết của Tô Tần, trước
khi kể chuyện Trương Nghi, hãy kể qua một chút về
những nhân vật có liên quan: Tôn Tẩn và Bàng Quyên. |
|
Bàng Quyên thấy thị trường công nghệ thông tin phát
triển như vũ bão mà sốt ruột, bèn xin thầy hạ sơn để
tạo công danh. |
|
Quyên đến nước Ngụy, tâu với Ngụy vương rằng mình là
chuyên gia xuất chúng về phần cứng, đủ sức giúp Ngụy
vương xây dựng một hệ thống thông tin hiện đại bậc
nhất thiên hạ. Ngụy vương nghe lời, giao quyền cho
Bàng Quyên xây dựng một cổng giao tiếp điện tử
(ta thường gọi là poọc-tồ) cực kỳ hiện đại cho
nước Ngụy. |
|
Vàng bạc trong ngân khố trị giá hàng chục tỷ đồng
được đổ ra để Bàng Quyên xây dựng nên một công trình
nở mày nở mặt với đời, lưu danh hậu thế. |
|
Thế nhưng cổng thì có mà người đi qua đi lại thì
không. Triều thần đàm tiếu, nào là: “cải cách
hành chính của ta vẫn còn chưa đạt đến một trình độ
nhất định để có thể điện tử hóa mà ta vẫn gọi là tin
hóa quản lý hành chính nhà nước. Một bộ máy cũ cộng
tin học hóa sẽ vẫn cho ta một bộ máy cũ cộng một chi
phí rất lớn”(1), nào là: “Cổng giao tiếp điện
tử là một vấn đề khó nếu không làm các hệ thống
thông tin thành phần thì không thể duy trì các hệ
thống cổng thông tin điện tử hoạt động một cách hiệu
quả được”(2) v.v... |
|
Bàng Quyên vừa tức, vừa lo, không biết phải làm thế
nào. |
|
Quỷ cốc tiên sinh thấy vậy, khuyên Tôn Tẩn xuống núi
giúp Bàng Quyên. Trước khi đi, ông đưa cho Tôn Tẩn
một cái flash drive, dặn rằng lúc nguy cấp hãy mở
file trong đó ra xem để biết cách ứng phó. |
|
Bàng Quyên biết Tôn Tẩn là chuyên gia phần mềm xuất sắc,
một phần mong cho Tôn Tẩn giải quyết giúp mình làm cho
cổng giao tiếp điện tử có giá trị thực tiễn, phần khác
lại lo Tôn Tẩn vạch ra rằng mình đang đầu tư lãng phí. |
|
Tôn Tẩn xem qua công trình của Bàng Quyên, nhăn mặt nhíu
mày suy nghĩ, uống hết tám ly cà phê để tăng thêm năng
lực tư duy, rồi tặc lưỡi lắc đầu: “Ngộ pó tay”. Bàng
Quyên giận lắm, lợi dụng lúc Tôn Tẩn đang đạp xe suy
nghĩ vẩn vơ, thuê xã hội đen tông xe làm Tôn Tẩn gãy hai
giò, phải vô nằm bệnh viện. |
|
Nằm trong bệnh viện, Tôn Tẩn trằn trọc nghĩ suy: Tại
sao chuyện nên làm là xây dựng các hệ thống thông tin
thành phần mà lại không làm? Tại sao chuyện cần làm sau
lại làm trước? Tại sao chuyện cần đầu tư ít mà hiệu quả
cao lại không làm lại làm chuyện đầu tư nhiều mà không
hiệu quả? Tại sao không suy nghĩ giải pháp cho cặn kẽ
trước mà lại vội vàng đầu tư thiết bị? Không giải
thích được, Tôn Tẩn sực nhớ lới thầy dặn, bèn móc flash
drive ra cắm vô máy tính coi thầy biểu mình phải làm gì.
Than ôi, cú tông xe quá dữ làm flash drive hư mất, không
đọc được gì cả. Uất ức quá, Tôn Tẩn thét lên: Thế này có
ĐIÊN không chứ! (về sau, sử sách chép nhầm rằng trong
file Quỷ Cốc tiên sinh chép cho Tôn Tẩn chỉ có một chữ
“Cuồng”, ý nói Tôn Tẫn hãy giả điên – thực ra không phải
như vậy, chẳng qua là Tôn Tẩn tức quá phát điên). |
|
Dù sao đi nữa Tôn Tẩn cũng đã điên. Trong cơn điên, anh ta
cứ lẩm bẩm: Điên rồi, điên rồi! Có phải ta điên rồi
hay không? |
|
HẢI ÂU |
(1) Trích ý kiến ông Nguyễn Mạnh Dũng, GĐ Sở Bưu chính
Viễn thông Hà Nội (xem
www.vnn.vn/cntt/2005/04/405157/)
(2) Trích ý kiến ông Lương Cao Sơn, Thư ký Ban Đề án 112
(xem
www.vnn.vn/cntt/2005/04/405157/) |
|
|
|
 |
|
 |