|
BÌNH “LOẠN” |
|
Thuyết khách |
|
Tóm tắt kỳ trước: Tô Tần quyết
lập nghiệp bằng nghề thuyết khách. Tô mua RAM ở
thành đô và mang về thôn quê dụ người mua giá cao để
kiếm lời. |
|
Tô Tần mua thanh RAM giá 17 đô,
nên chào bán cho gã với giá 20 đô, kèm theo những
lời mật ngọt: Đây là loại hàng có chất lượng trên cả
tuyệt vời, giá cả tốt như chưa bao giờ được tốt như
thế, hàng hóa sẽ được giao tận nơi thật ổn định. Còn
về bảo hành à? Hoàn toàn yên tâm. |
|
Gã nhà quê khà một cái, lẩm bẩm:
Quái, cái thứ này công ty Y. ở thành phố bán có 17
đô thôi mà? |
|
Tô Tần giật thót mình, tự nhủ:
Chết, tưởng nó nhà quê chỉ biết nhậu thôi không biết
gì. Dè đâu nó nói đúng chỗ mình lấy hàng và đúng
luôn giá nữa! Làm sao đây? |
|
Bản lĩnh thuyết khách của Tô Tần
được phát huy, Tô “nổ” một tràng: |
|
- Huynh thật là người am tường sự
thế, nhưng huynh biết một mà chẳng biết hai. Hàng
hóa bây giờ chân giả khó lường, họ bán rẻ hơn đệ vì
của họ là hàng lậu, hàng lụi, hàng dỏm. Của đệ đây
mới là thứ chính hiệu, xuất xứ từ... Mỹ La tinh đấy
huynh à. |
|
Gã nhà quê gục gặc ra điều đã hiểu. Có
vẻ như đã cắn câu. Nhưng gã ra hai điều kiện: một là
giảm giá xuống còn 19 đô, hai là phải cho gã ghi nợ một
tuần chứ không thanh toán ngay. Tô Tần đồng ý ngay, vì
19 đô vẫn còn lời, còn chuyện công nợ cũng chẳng lo, vì
nhà cung cấp cho hắn nợ đến 10 ngày cơ mà. |
|
Đến đấy, gã nhà quê sực nhớ một điều,
gã hỏi: Giá này có tính VAT chưa đó? Tô Tần đã chuẩn bị
điều này nên trả lời ngay: Chưa huynh ạ, nếu huynh cần
hóa đơn, đệ sẽ cộng thêm 5% VAT vô đó, còn nếu không lấy
hóa đơn thì ta cùng “xù” thuế nhé? |
|
Hai bên thống nhất rằng Tô sẽ giao 500 thanh RAM với giá
19 đô một thanh, một tuần sau trả tiền. Hàng giao sẽ
không cần hóa đơn tài chính để “xù” 5% thuế giá trị gia
tăng. Tô Tần khấp khởi mừng thầm, không ngờ mới ra quân
mà trúng quả đậm như vậy. 500 thanh RAM, mỗi thanh lời 2
đô, vị chi là có 1.000 đô ngon ơ mà chả cần tí vốn nào. |
|
Hôm sau, Tô Tần ứng 500 thanh RAM từ nhà cung cấp, hẹn 10
ngày sau thanh toán và mang đến giao cửa hàng vi tính
Sương Sương. Đôi bên ký biên bản giao hàng và nhận nợ
hẳn hoi. Tô Tần chỉ cần chờ 7 ngày sau là có ngay 1.000
đô tiền buôn... nước bọt. |
|
Hai hôm sau, từ thành đô, từ nhà cung cấp Tô Tần nghe xôn
xao tin đồn: có một cửa hàng từ tỉnh X. xa xôi cung cấp
RAM với giá rẻ hơn cả giá của nhà cung cấp, phá giá thị
trường, chỉ 16 đô một thanh. Hỏi ra thì chính là cửa
hàng Sương Sương nọ. Tô Tần gãi đầu gãi tai tự hỏi: Quái
quỷ, không lẽ thằng cha nhà quê này ngu dữ vậy? Rõ ràng
nó mua với giá 19 đô, sao lại bán chỉ có 16 đô? Chẳng lẽ
ngu đến mức không biết lãi lỗ là gì ư? |
|
Đúng hẹn, Tô Tần quay lại đòi nợ. Gã nhà quê cười hề hề
bảo: Lai rai vài xị đã, có mất đâu mà sợ. Qua chưa có
tiền trả, hẹn chú em tuần sau nhé! |
|
Tô đòi không được, quay về. Nhà cung cấp dí sát nút đòi
nợ. Khất không được, Tô đành bán gia sản để trả, lòng
nhủ thầm tuần sau sẽ đến Sương Sương gỡ lại. |
|
Tuần sau, Tô Tần lại lặn lội đến tỉnh X. đòi nợ. Gã nhà
quê vẫn cười hềnh hệch bảo chưa có tiền, hẹn tháng sau.
Tô nổi điên lên, đòi kiện. Gã vẫn... tỉnh như ruồi, cười
bảo: Chú em kiện ai? Hóa đơn bán hàng đâu? Chú em bán
hàng không có hóa đơn là vi phạm pháp luật đấy nhé, đừng
có dại mà đi thưa với kiện! |
|
Chợt hiểu ra mọi sự, Tô Tần tím mặt, đành xuống nước năn
nỉ. Vẫn chỉ được trả lời bằng giọng cười hề hề, hềnh
hệch. Và cứ thế, gã nhà quê cứ hẹn, hẹn hoài mà không
bao giờ trả nợ. Còn Tô Tần? Khi bạn đọc chuyện này thì
nhiều năm đã trôi qua, Tô Tần cứ mãi lẽo đẽo đi đòi nợ. |
|
(Kỳ sau: Rút kinh nghiệm của Tô Tần, Trương Nghi sẽ
thuyết khách như thế nào?) |
|
HẢI ÂU (haiau@vasc.com.vn) |
|
|