|
BÌNH “LOẠN” |
|
Thuyết khách |
|
Quỷ Cốc tiên sinh là một “đại sư
phụ” thời Chiến quốc. Ông có bốn học trò xuất sắc.
Tôn Tẫn được đào tạo thành chuyên gia phần mềm; Bàng
Quyên là chuyên gia phần cứng; riêng Tô Tần và
Trương Nghi không mê phần cứng cũng chẳng khoái phần
mềm, được sư phụ đào tạo thành hai nhà thuyết khách
hảo hạng - thời nay người ta gọi là chuyên gia đàm
phán. |
|
Tô Tần, Trương Nghi cho rằng dựng
nên sự nghiệp dựa trên vốn liếng chưa phải là hay,
dựa trên thiết bị kỹ thuật hiện đại chưa phải là
tài, bằng trình độ chuyên môn cao cũng không hẳn là
bậc tài danh thiên hạ. Không có tài sản, không cần
trình độ chuyên môn, chỉ cần uốn ba tấc lưỡi mà tạo
nên cơ nghiệp, ấy mới là đấng anh hùng đáng lưu danh
thiên cổ! |
|
Từ giã sư phụ, Tô Tần hạ sơn và
quyết tâm thực hiện ước muốn làm giàu cháy bỏng của
mình, làm giàu nhờ ba tấc lưỡi. |
|
Nhìn qua cục diện thiên hạ, Tô
nghĩ ra một kế sách. Ở đô thành có nhiều nhà cung
cấp thiết bị, vật tư phần cứng, ở thôn quê có lắm
người cần mua những mặt hàng này. Tô sẽ nắm giá của
nhà cung cấp, rồi đi về miền quê – càng xa càng tốt
– chào giá cao lên để ăn chênh lệch. Như thế không
cần vốn liếng, không cần cơ ngơi, chỉ cần tốn
chút... nước bọt là có tiền bỏ túi. |
|
Việc trước tiên cần làm là phải
in cái cạc-vi-dít thật “oách”. Chuyện nhỏ! Tô Tần
cặm cụi bên máy tính thiết kế một cái cạc-vi-dít.
Một cái tên công ty thật kêu: Thời Đại Mới và một
chức danh thật “mốt”: Sales Manager (giám đốc bán
hàng). Hay lắm! Mà còn nữa! Đâu phải chỉ có chữ, cạc
này có cả chân dung Sales Manager nữa nên dứt khoát
phải in màu thật đẹp để giải quyết khâu... oai.
Nhưng in offset thì phải số lượng nhiều và tốn bộn
tiền. Chuyện nhỏ! Tô copy mẫu cạc 6x9 này thành 4
mẫu xếp trên khung hình 13x18, đem ra minilab rửa
ảnh kỹ thuật số. Mỗi tấm như vậy giá chưa tới 5.000
đồng, cắt ra được 4 cái cạc-vi-dít. Cần bao nhiêu
rửa bấy nhiêu, thật tiện lợi và tiết kiệm. |
|
Việc kế tiếp là nghĩ cho được
phải dụ bán cái thứ gì. Màn hình, máy in... thì to
quá, rất cồng kềnh, không tiện cho kẻ thuyết khách
như mình. Vả lại giá cũng hơi cao, khó xơi. CPU thì
nghe đâu mạng lưới phân phối đã khá tốt, không chắc
ăn. Cuối cùng, Tô Tần chọn mặt hàng là RAM, rất gọn
nhẹ, chỉ cần đút túi. Thêm nữa đây là mặt hàng có
xuất xứ vô cùng phong phú, mà giá cả lại bập bềnh
như bong bóng xà phòng. Thật là một mặt hàng lý
tưởng. |
|
Tô Tần ra cửa hàng hỏi kỹ lưỡng giá cả,
mua một thanh RAM đút túi làm mẫu. Kế đến, giở bản đồ ra
coi để xác định vùng sâu,vùng xa nào là đối tượng hợp lý
để đi thuyết khách. |
|
Mọi việc xong xuôi. Tô Tần quần áo
chỉnh tề ra... đón xe đò về tỉnh X để bắt đầu hành trình
khởi nghiệp. Cả một trời tương lai phơi phới hiện ra
trước mắt. |
|
Đến nơi, Tô dò hỏi địa chỉ và ngoắt taxi để đến nơi cần
đến. |
|
Tiếp Tô Tần tại cửa hàng vi tính Sương Sương ở tỉnh X là
một gã nhà quê chính hiệu. Gã mặc áo bỏ ngoài quần, đi
dép xẹp và đang ngồi nhâm nhi ly đế ở bàn tiếp khách. |
|
Tô Tần trịnh trọng đưa cạc-vi-dít và giới thiệu mình là
“sales manager” của công ty Thời Đại Mới, nhà cung cấp
chính thức và độc quyền của loại RAM ABC mà Tô đang mang
theo. Gã nhà quê vồn vã mời Tô ngồi và rót một ly để
mừng buổi sơ giao. |
|
(Thuyết khách Tô Tần có thành công không?, đón xem hồi
sau sẽ rõ!) |
|
HẢI ÂU (haiau@vasc.com.vn) |
|
|