|
BÌNH “LOẠN” |
|
Rồi cuối cùng... các con đã đến |
|
Người ta tìm thấy trong hang đá ở
cuối rừng một ông già râu tóc bạc phơ. Cây đa cổ thụ
phủ rễ che gần kín cửa hang khiến cho đoàn thám hiểm
khó khăn lắm mới phát hiện có một con người còn sống
ở trong ấy. |
|
Các cô gái, chàng trai trong đoàn thám hiểm rất ngỡ
ngàng. Họ hỏi ông lão: “Thưa cụ, cụ là ai? Tại sao
cụ lại ở đây?” |
|
Ông già từ tốn hỏi lại: “Các con đã đọc chuyện Từ
Thức chưa?” |
|
Một cô gái reo lên: “A, thưa ông, con biết rồi. Từ
Thức lên cõi tiên, sống 3 ngày vui sướng, nhưng rồi
nhớ nhà quá xin quay về hạ giới. Ngờ đâu một ngày
trên tiên bằng trăm năm dưới trần. Khi ông trở về
thì ba trăm năm đã trôi qua... Vậy ông chính là Từ
Thức đây sao?” |
|
Ông già mỉm cười độ lượng: “Ta không có diễm phúc đó
đâu con ạ. Ta sẽ kể chuyện của mình cho các con nghe
đây: |
|
Ngày xưa, lâu rồi, ta chẳng nhớ lâu bao năm, chỉ
biết rằng khi ấy ta cũng già, nhưng chưa già như thế
này. |
|
Hồi ấy tin học bắt đầu phát triển. Đó là ngành
học của giới trẻ. Điều này cũng phải thôi, vì giới
trẻ rất năng động, nhanh nhạy, dễ dàng tiếp thu công
nghệ mới. Cũng có những người già như ta ham muốn
học hỏi, nhưng chẳng biết làm sao tiếp cận với tin
học. Ôi khốn khổ cái thân già. |
|
Người ta tìm cách phổ cập tin học cho mọi người.
Nhưng không phải cho tất cả... mọi người, các con ạ!
Các chương trình phổ cập chỉ nhắm vào thanh niên
vùng sâu, vùng xa. Thế là người già như ta vẫn đứng
ngoài vòng xoay của cuộc đời. |
|
Những phần mềm ứng dụng của giới trẻ viết ra
không dành cho ta. Họ viết ra cho những người có
trình độ và suy nghĩ giống họ. Ta đã già, nên cảm
thấy hết sức lạ lẫm đối với những phần mềm dành cho
giới trẻ ấy! Cho đến giờ, ta vẫn băn khoăn tự hỏi:
Tại sao người trẻ không viết những phần mềm tiện ích
thân thiện cả với...người già? Biết đâu nhờ đó ta dễ
tiếp cận máy tính hơn và không đến nỗi thành kẻ lạc
loài? |
|
Rồi có những ngày hội “đưa tin học đến với mọi
người”. Ta thích đến lắm. Nhưng ở đấy người ta làm
quen với tin học bằng... game. Ta già rồi, làm sao
chơi game được? Một lần nữa, ta đứng ngoài cuộc
chơi. |
|
Càng ngày ta càng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng. Mỗi
lần cảm thấy cô đơn, ta lại bỏ vào rừng ít lâu cho
tâm hồn thanh thản. Nhưng lại nhớ, lại tiếc, ta lại
trở về với đời. Ngày ấy, tin học phát triển nhanh
lắm, ta lánh vào rừng 3 ngày, khi trở lại thấy cứ
như 3 năm đã trôi qua. Những điều mới đó còn quen
thuộc với ta, thoắt cái đã trở nên xa lạ vì đã
được“tin học hóa”. Ta lại càng cảm thấy lạc lõng hơn
nên lại vào rừng rồi nhớ đời mà quay về. Cứ thế luẩn
quẩn vào, ra... |
|
Mỗi lần trở ra, ta càng cảm thấy xa lạ hơn nên
lại quay vào rừng. Càng ngày ta lại càng vào sâu hơn
trong rừng, và thời gian ở rừng lại càng lâu hơn.
Cho đến một ngày nọ, ta quyết định ở lại trong rừng
sâu mãi mãi. Ta đã chọn hang đá này làm nơi cư ngụ
từ ấy đến nay, lòng vẫn mong chờ, chờ điều gì ta
cũng chẳng rõ... |
|
Rồi cuối cùng, các con đã đến đây... |
|
HAI ẨU |
|
|