 |
|
BÌNH "LOẠN" THỊ
TRƯỜNG |
|
Đoạn kết một chuyện tình |
|
Tuần trước tôi đã kể các bạn
nghe chuyện một chàng sinh viên nghèo yêu một tiểu
thư khuê các. Chàng đã bỏ công mua và ráp một máy vi
tính cho nàng xài. Vì linh kiện không đồng bộ, chất
lượng kém, máy hư lên hư xuống làm chàng vô cùng
khốn khổ. Thú thật, tôi cũng không biết đoạn kết của
chuyện tình này ra sao sau “sự kiện ráp máy tính”
đó. Mấy năm trôi qua, mãi đến hôm qua, tôi mới có
dịp gặp lại chàng sinh viên ấy, nay là một tay kinh
doanh máy tính hẳn hoi, để hỏi chuyện. |
|
Ngồi trong một cửa hàng máy tính, chàng ta kể: Tôi
tủi phận nghèo lắm anh ạ, bởi vậy nên kiếm chuyện
làm thêm để có tí tiền. Tôi mò đến mấy cửa hàng bán
máy tính, xin được làm thêm ngoài giờ học. Họ hỏi:
Có kinh nghiệm gì chưa? Tôi trả lời: Có 3 kinh
nghiệm. Thứ nhất: kinh nghiệm lắp ráp máy tính (đã
lắp cho một nhân vật rất quan trọng). Thứ hai: kinh
nghiệm đi bảo hành (có một cái máy thôi mà đã chạy
tới chạy lui tới mệt xỉu). Thứ ba: kinh nghiệm
“chiều” khách hàng (cái này khỏi giải thích). Họ hỏi
tôi vài ba câu rồi nhận ngay. |
|
Thật ra, cửa hàng đó cũng chẳng
đòi hỏi trình độ gì ghê gớm. Thời buổi cạnh tranh
giá cả nên họ phải bán hàng với giá càng thấp càng
tốt, mà muốn vậy, họ phải trả lương càng ít càng
hay. Vì thế thay vì thuê kỹ thuật viên có tay nghề
cao, kiến thức tốt (đồng nghĩa với lương cao), họ
thuê sinh viên tụi tôi. Tiền công trả thật bèo, lúc
nào không cần nữa thì cho nghỉ, đâu có hợp đồng lao
động lao điếc gì đâu. |
|
Chịu cày vài năm - mỗi tháng
lương chỉ vài trăm ngàn đồng - nhưng bù lại tôi học
được một mớ kinh nghiệm trong chuyện mua bán linh
kiện, quen biết một số nhà cung cấp cũng như một số
khách hàng. Tôi học lỏm được nhiều “trò” hay trong
chuyện mua bán máy tính mà chả sách vở nào dạy cả.
Từ đó, tôi nghiệm ra rằng mình cũng có thể làm chủ
một cửa hàng máy tính như ai. Dễ ẹc thôi ấy mà. |
|
Ra trường, tôi kiếm tí vốn, rồi
thuê mặt bằng, mở cửa hàng. Nhân viên làm việc thì
khỏi lo, thuê bọn sinh viên như tôi ngày xưa có cả
hàng đống, trả cho mỗi em vài trăm ngàn một tháng là
mừng húm rồi. Mặc ai làm máy tính thương hiệu, ai
cải tiến công nghệ, tôi chả cần quan tâm. Thậm chí
họ càng làm tôi càng... sướng. Bởi vì làm như thế
chi phí của các đại gia ấy sẽ tăng lên, trong khi
chi phí của tôi là... không đáng kể. Cứ hô hào máy
tính giá rẻ, giá máy của tôi sẽ... rẻ hơn. |
|
Tôi hỏi: Vậy cửa hàng mình đang
ngồi đây là của cậu, cậu làm chủ đó sao? |
|
"Đúng mà không đúng. Bà xã tôi
đứng tên cửa hàng trưởng và lo quản lý tiền bạc, còn
tôi là người điều hành mọi việc", cậu ta trả lời. |
|
Tôi tò mò: Bà xã? Có phải là cái
cô... hồi đó? |
|
Cậu ta nghiêm mặt trả lời: Phải
hay không phải đâu có quan trọng, vì nhiệm vụ của
anh đâu phải viết chuyện tình, mà là... "bình loạn"
thị trường. Chuyện hình thành cửa hàng vi tính kiểu
như chuyện của tôi không phải cá biệt, mà rất nhiều.
Nó có cái hay nhưng cũng có lắm điều dở. Anh hãy thử
bình... loạn đi! |
|
HẢI ÂU haiau@vasc.com.vn |
|
|
|
 |
|
 |