 |
|
BÌNH "LOẠN" THỊ
TRƯỜNG |
|
Chuyện tình |
|
Tình yêu có từ nơi đâu? Nơi đâu
thì không biết, chỉ biết rằng đã có thì phải túm cho
chặt, nếu không sẽ bị rớt mất hoặc bị giựt mất! Đó
chính là tình cảnh của tôi khi đang là sinh viên.
Thử nghĩ coi, một thằng nghèo - nhà quê - không đẹp
trai lên thành phố học, trời thương sao cho lọt vào
mắt xanh của một tiểu thư đài các, đang học Đại học
Sư phạm. |
|
Một hôm, nàng thỏ thẻ: Chắc em cần phải có một cái
máy tính để phục vụ việc học quá anh à. Ôi, điều
mong ước của nàng là quá chính đáng. Tôi đây cũng
cần một cái máy tính, nhưng túi tiền của tôi lại
không cho phép. Làm sao tôi có thể mua tặng cho nàng
một bộ máy tính để chứng tỏ tình yêu của mình? |
|
Trong gian khó mới rõ được tình
yêu, tôi nảy ra một sáng kiến và đề nghị với nàng:
Để anh mua linh kiện về lắp máy cho em thay vì mua
máy nguyên bộ, mình sẽ chọn được cấu hình vừa ý và
giảm được ít tiền. Vậy là tiền của nàng, công của
tôi. Mỗi khi ngồi bên máy tính, nàng sẽ nhớ đến một
gã tình si đã hì hục lắp nên chiếc máy lý tưởng cho
mình. Tôi bèn bỏ ra mấy ngày trời đi khắp phố Bùi
Thị Xuân, Tôn Thất Tùng, vừa dọ giá, vừa chọn lựa để
mua linh kiện thật ưng ý. Và rồi tôi bê về một đống
lỉnh kỉnh, kèm theo một bảng liệt kê những thứ đã
mua để nàng tham khảo. Đọc hết bảng liệt kê, nàng
liếc nhìn tôi tình tứ: Anh ơi, giá RAM sao cao quá
vậy? Em thấy giá trên các bảng báo giá thấp hơn
nhiều mà. Hay là anh ghi lộn? |
|
Trời ơi, dù nàng không nói ra
nhưng nhìn ánh mắt “tình tứ” của nàng tôi biết ngay
là nàng nghi ngờ tôi kê khống giá lên để “ăn bớt”
tiền của nàng. Ôi, em ơi, cả xác thân anh đây còn
sẵn sàng dâng hiến cho em, lẽ nào lại chỉa của em
mấy đô hở em? Tôi tức tốc chạy ra cửa hàng, đổi lại
loại RAM rẻ tiền hơn như trong các bảng giá để xóa
đi áng mây mờ trong suy nghĩ của nàng. |
|
Qua bao gian lao rồi tôi cũng ráp
xong bộ máy. Máy chạy được, dĩ nhiên. Nhưng nó chạy
cà lăm giống như tôi vẫn cà lăm mỗi khi nói chuyện
với nàng. Khi vui nó chạy, khi buồn nó treo. Tôi vã
mồ hôi hột để định bệnh, và cuối cùng xác định là
tại RAM dỏm. Tôi không dám nói với nàng, lầm lũi đem
ra cửa hàng đổi lại. |
|
Cái gã khốn kiếp ở cửa hàng nhìn
tôi khinh khỉnh: Tại cậu ngu đó thôi, tôi đã bày cho
cậu mua đồ xịn, cậu lại thích mua đồ dỏm rẻ tiền.
Bây giờ đã biết chưa? |
|
Tôi định thét lên: Ông nói AI
NGU? Nhưng chợt suy ra trong vụ này người ngu chính
là... nên đành câm miệng. Đành chấp nhận bỏ thêm tí
tiền còm của mình để đổi RAM xịn mang về ráp vào máy
cho nàng. |
|
Công việc rồi cũng xong, nhưng
chưa ổn. Vài hôm thì bị sự cố ở cái card màn hình.
Vài hôm, ổ CD-ROM không đọc được. Có bữa màn hình bị
đen thui. Có khi modem chết ngắt. Lại có lúc chính
người trong mộng của tôi làm mất tiêu dữ liệu trên
đĩa cứng. Tôi phải luôn hì hà hì hục, lúc thì ngồi
trước máy chỉnh sửa cho nàng, lúc chạy tới chạy lui
đến các cửa hàng để bảo hành linh kiện, trả “quả
báo” cho cái công trình của mình. |
|
Một hôm, lúc tôi đang lui cui
kiểm tra máy cho nàng thì cha nàng xuất hiện. Ông
kêu tôi ra và nhỏ nhẹ nói: Con à, con có đến thăm em
thì bác cũng có la rầy gì đâu. Hà cớ gì con cứ tìm
cách vọc cho máy hư để kiếm chuyện tới đây hoài vậy?
Bác thấy chiêu này vừa tốn tiền, vừa ... Ông bỏ
lửng. |
|
Tôi cứng họng, biến thành một gã
khờ, ngọng nghịu đứng làm thơ. Hu hu, tôi biết trả
lời sao bi giờ? |
|
Chuyện tình của tôi như thế đó.
Kết cuộc ra sao xin khoan viết ra đây, hẹn kỳ sau kể
tiếp, các bạn nhé! |
|
HẢI ÂU haiau@vasc.com.vn |
|
|
|
 |
|
 |