 |
|
TIM NẰM BÊN TRÁI |
|
Con gái 19 vu vơ mỉm cười... |
|
Năm nay mùa đông Huế lạnh
hơn mọi năm. Sáng nào, khi nghe tiếng chuông điện
thoại báo thức reo lên từng nhịp, tôi cũng hé mở
mắt, thò nhanh một bàn tay ra, nhấn nút “bịt mồm” nó
lại và bắt đầu... ngủ tiếp. Cũng vì “vở kịch” này mà
mấy lần tôi phải chạy thật nhanh, còn hơn “Pentium 4
HT” mà vẫn lên giảng đường muộn. Thầy dạy bộ môn Cơ
sở dữ liệu còn rất trẻ nửa muốn la rầy, nửa buồn
cười vì điệu bộ ăn năn hối lỗi rất “tội nghiệp” của
tôi. |
|
Hôm nay, giảng đường đông hơn mọi ngày, vì lớp B
“chui” sang học ké ca đầu để về sớm. Tôi ngồi bàn
cuối, đứa sinh viên năm nhất nào mới chập chững làm
quen với vi tính cũng hiểu một điều cơ bản, học môn
này mà ngồi bàn cuối là “offline” luôn. Tiếng thầy
nho nhỏ, chữ thầy viết nho nhỏ, mắt của tôi cũng...
nho nhỏ nốt bởi sáng dậy đang còn ú ớ đã lao từ nhà
đến trường. Đang ngồi vật lộn chống lại cơn buồn
ngủ, nguệch ngoạc viết mấy chữ như họ nhà giun trên
giấy nháp, bỗng cái di động run lên cầm cập. Có tin
nhắn “chiều nay đi bán hoa nhe nhỏ!” Tôi vội nhăn
mặt, sử dụng công thức “ngón tay cái”, nhắn lại “cậu
điên đấy hả? Hôm nay là ngày gì mà đòi bán bông?”
rồi ngồi quay lên học tiếp như chẳng có chuyện gì.
Được một lúc, cái “túi quần” lại rung lên từng nhịp:
“ngốc thế! Hôm nay là Noel, nhớ chưa?”. Theo quán
tính, tôi vội lật tay “xoay xoay” lại mặt đồng hồ
trên “cái cầm tay”. Chết mất! Năm nay không những
không để ý đến Noel mà tôi còn chậm chạp chưa khởi
động cho việc bán hoa nữa chứ. |
|
Bíp... bíp... bíp... Tin nhắn rối
rít vào máy. Tôi đang nhăn nhó giữa một lùm hoa ngỗn
ngang giữa phòng trọ: hoa liz, hoa hồng, hoa đồng
tiền, hoa lan, lá dương xỉ... và hàng cuộn ruy băng,
giấy gói. “Ê! Tớ giao hoa điểm cuối rồi, chuẩn bị về
nhà lấy thêm hoa đây nè!”. “Hoa hồng kinh dị quá bà
ơi! Bạn gái tớ điện thoại than trời kìa...”. Tôi bật
cười tít mắt. Kinh nghiệm mà nói, hoa vào dịp lễ là
xấu mà lại đắt nhất. Mỗi lần bán hoa, lần nào cũng
phải tranh thủ “ngoại giao”. Bọn con trai thì tôi
“bắt” mua hoa tặng bạn gái. Lũ con gái thì tôi “tiếp
thị”... bạn trai của nó. Hoa người quen, tặng lòng
vòng vui ra phết. Tôi chỉ nhắn tin lại cho Thủy, cô
bạn rất thân “Không đi chơi đâu. Tối nay lòng vòng
bán hoa. Đang bò lê bò càng giữa một rừng hoa từ
trưa tới giờ nè, vui cái gi mà vui!”. “Ơ! Cái con
này. Mày gói hoa bằng tay thì nhắn tin cho tao bằng
chân đấy hả? Thôi, cố lên, tối nay tao sẽ nhắn tin
cổ vũ mày” |
|
Thật khủng hoảng. Tôi và anh bạn
định đứng ven đường bán, nhưng hôm nay đường nào
cũng cứ... ba mươi mét là lại có một “tụ” bán hoa.
“Mua cho bạn gái đi anh ơi”. “Mua cho người yêu đi
chú ơi”... cứ ríu rít lên.
- Cậu thử chở tớ vào mấy quán cà phê hay nhà hàng
nào đó lịch sự một chút đi. Đứng ở đây không ăn thua
gì đâu! |
|
Khủng hoảng lần hai. Các nhà
hàng, quán xá hôm nay quyết định không cho ai vào
bán chác gì cả, làm tôi và anh bạn năn nỉ gãy cả
lưỡi mà vẫn vô hiệu. Khó khăn lắm tôi mới kiếm
lại... vốn và thêm chút tiền lời nho nhỏ.
- Cậu đừng có chù ù thế! Nhìn cứ như con mèo lười
ấy.
- Mua cho tớ cái bong bóng nhé!
- Ừ...
Con bé ngồi sau yên, cứ giong giong trái bong bóng
bay phần phật và ôm trên tay rất nhiều hoa chưa bán
được... |
|
Về đến nhà đã mười một giờ rưỡi.
Khuya rồi. Cả khu nhà trọ đang ngủ say.
- Ngủ ngon nhé! Mai gặp lại
Tôi tra chìa khóa vào ổ.
- Trang này.
- Gì vậy |
|
Anh bạn xuống xe, mở yên xe lên,
lấy ra đưa cho tôi một con thỏ nhồi bông màu trắng
xinh xắn, có kết ruy băng màu tím
- Tặng bạn nè!
Vừa bất ngờ vừa bối rối
- Ơ! Sao lại...
- Chúc cậu ngày càng xinh đẹp, học giỏi và thật
ngoan. |
|
Nhìn bóng anh bạn dắt xe khuất
sau con hẽm. Tôi nghĩ cậu ta lúc nào cũng thế, đưa
tôi về trễ là tắt máy xe, dẫn bộ cho hàng xóm yên
giấc. Một tay ôm thỏ bông và bó hoa, một tay tra
chìa khóa vào ổ... Trật tay... chùm chìa khóa rơi
xuống nền sân leng keng... Con gái mười chín luống
cuống chợt mỉm cười vu vơ... |
|
NGUYỄN THỊ HUYỀN TRANG
(Răng Khểnh) |
|
|
|
 |
|
 |