 |
|
Cõi người ta |
|
Vì tim nằm bên
trái
Gõ phím gọi cửa
NGUYỄN THỊ BÍCH DUYÊN
(Tổ 4, Ba Làng, Vĩnh Hòa, Nha Trang) |
|
Thứ bảy. 11 giờ
trưa. Nắng Sài Gòn như đổ lửa bên ngoài trên những
con đường nhựa. Còn nàng vẫn cặm cụi ngồi gõ lóc cóc
lên cái bàn phím cũ kỹ trong tiếng máy lạnh rì rầm.
Một làn hơi nóng ùa vào phòng máy, nàng ngẩng lên,
một tà áo dài trắng. "Hẳn cô bé này được nghỉ tiết!”
Nàng nghĩ như vậy vì ngày còn ở nhà, nàng cũng vẫn
thường ghé vào các điểm dịch vụ Internet mỗi khi
nghỉ tiết. Ngày ấy... |
|
Nhà nàng ở một khu
không giàu cũng chẳng nghèo. Thế nhưng với một gia đình
bình thường phải nuôi cả hai đứa con đang còn ăn học thì
máy vi tính là một tiện nghi xa xỉ. Cũng vì vậy nàng
thường phải ngồi hàng giờ trong phòng máy của trường để
vật lộn với mấy bài tập Pascal. Dù là đứa con gái duy
nhất trong lớp học khá môn Tin học, nhưng nàng không
thích thú lắm với cái món Lập trình. Niềm say mê chỉ
bùng lên trong nàng khi cha mẹ dành dụm đủ để mua lại
cho chị em nàng một chiếc máy tính cũ. Từ đó, nàng ngồi
hàng giờ trước màn hình để “vọc” các phần mềm ứng dụng.
Internet đối với nàng vẫn còn là miền đất của... giới
thượng lưu, đầy bí mật. |
|
Sau khi đọc qua mây
cuốn tạp chí CNTT mượn ở thư viện, nàng không cưỡng được
sự tò mò và bắt đầu cắt bớt các khoản chi tiêu cá nhân
để có tiền lang thang trên mạng. Nhiều lúc nàng phát cáu
vì tốc độ “rùa bò” ở điểm dịch vụ Internet trong khu phố
nhỏ của mình. Thế nhưng sự bực bội chỉ là cách nói,
không phải là lý do thực để nàng thôi online mỗi chiều
thứ bảy, lý do chính là hầu bao của nàng càng lúc càng
xẹp dần theo vòng xoay của kim đồng hồ phòng máy. Làm
sao để kiếm tiền? |
|
Ngày bài báo đầu tiên
của nàng được đăng, nàng nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Khoản nhuận bút không nhiều nhưng đủ cho nàng tự thưởng
mình một đĩa CD mới, mua vài món quà nhỏ cho ba, mẹ và
đủ yên tâm lang thang cả tháng trời trên xa lộ thông
tin. Nàng nghĩ tới chuyện lâu dài: Một bài viết mới.
Thêm một bài nữa. Thi vào đại học. Và... |
|
Mới đó mà đã gần một
năm kể từ ngày nàng vào TPHCM học đại học. Nàng vẫn còn
nhớ lời ba má dặn ráng tập trung học cho tốt, từ từ hãy
tính chuyện làm thêm. Thế nhưng chỉ hai tháng sau khi
nhập học, nàng đã xin đi làm thêm ở một điểm dịch vụ
Internet. Không phải chỉ vì nàng cần tiền trang trải các
khoản học phí và ăn ở, nàng muốn có điều kiện để online
thường xuyên. Ngày nàng đi xin việc, ông chủ nhìn nàng
ái ngại có lẽ vì thấy nàng là... con gái, lại bé xíu.
Cũng may có anh Thanh, người nàng làm quen trên một diễn
đàn, hiện đang làm tại điểm dịch vụ này bảo lãnh... |
|
Áo dài gọi tính tiền.
Anh Thanh nhổm dậy: "Để anh tính cho. Em đi ăn cơm trưa
đi". "Dạ, để em viết xong bài báo này đã, cũng gần xong
rồi anh à". Cửa phòng máy mở, làn hơi nóng lại xộc vào.
Gạt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán qua một bên, nàng lại
cúi xuống gõ lóc cóc lên bàn phím đã mờ gần hết tên các
ký tự. Nàng chợt hình dung: mỗi nốt phím là một cánh
cửa... |
|
|
|
 |
|
 |