 |
|
CÕI NGƯỜI TA |
|
Vì tim nằm bên
trái
Vẫn cần một bến sông...
Hồng Nhung |
|
Tôi sinh ra và lớn lên tại một
thành phố nhỏ ở miền Trung, nhà tôi nằm ngay ngã ba
nơi sông đổ ra biển. Tuổi thơ của tôi gắn với những
chiều trốn mẹ theo bạn bè tắm biển, trèo dừa, những
ngày nghỉ theo chú ngược sông lên miền thượng mua
củi. |
|
Tôi có một người cô, sống ở một
huyện ngoại thành, cách nhà tôi khoảng 20km. Cô tôi
là giáo viên dạy văn. Vì tôi nghịch ngợm mà mẹ thì
tối mắt, tối mũi với quầy tạp hóa của mình nên mỗi
mùa hè, mẹ lại đem tôi về gửi cho cô, bà sợ tôi ra
biển. Mẹ sợ biển vì biển luôn tạo cho bà sự bất an. |
|
Tôi cứ thế mà lớn một cách “hoang
dã”, gầy gò và đen nhẻm. Tôi chẳng có áo váy rực rỡ
hay món đồ chơi nào đắt tiền. Tôi chỉ có những trưa
hè mắc võng ngoài vườn nghe chim hót, nghe cô tôi kể
chuyện, những đêm trăng cùng bọn trẻ hàng xóm ra
sông chơi, tắm mưa, bắt ốc, những ngày theo chú đi
rẫy. Sự nhọc nhằn của mẹ và thiên nhiên đã nuôi tôi
lớn và tôi chọn nghề văn như cô tôi... |
|
Sáng nay, tôi dự một tiết học mẫu về
môn Văn học tại một ngôi trường nổi tiếng ở TPHCM. Giáo
viên giảng bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử. Một
tiết học thật hấp dẫn bởi nó khai thác các ứng dụng CNTT
nhằm giúp lũ học trò “cảm” cái hồn của bài thơ. Giáo án
của giáo viên được soạn và lưu trên laptop. Phòng học
mát rượi dù ngoài kia nắng tháng ba như đổ lửa trên nền
sân bê tông. Lũ học trò được nghe ca sĩ Bảo Yến hát bài
thơ được phổ nhạc, được nghe một nghệ sĩ ngâm bài thơ,
được xem vườn cau, sông Hương trên màn hình lớn và được
thấy “khuôn mặt chữ điền” của một cô gái Huế thấp thoáng
sau cành lá trúc. Thôn Vĩ Dạ hiện ra thật rõ trong âm
thanh trầm bổng với hệ thống loa stereo. Giáo viên say
sưa phân tích từng chữ trong bài thơ... Tuy tất cả đều
rõ ràng như 1+1=2. Thế nhưng sự rõ ràng ấy không giúp
tôi tìm lại được cảm giác lãng đãng của quãng thời gian
cách nay hơn 10 năm, tai tôi vẫn nghe mọi thứ, nhưng hồn
tôi lại thả trôi theo con sông cũ. Tôi ngỡ ngàng thấy
mình không rung động trước vẻ đẹp thiên nhiên, tứ thơ
của bài thơ đang được bình giảng. Tôi vô cảm. Tôi đã đến
Huế, đã ngây ngất khi ngắm sông Hương vào đêm trăng
tròn, những vườn cau xanh mướt trong nắng sớm. Thế nhưng
khi mọi thứ được tái hiện rõ ràng đến mức khó có thể chi
tiết hơn tôi lại dửng dưng.
|
|
Tôi không biết trong gần 30 em
học sinh ngồi quanh tôi có em nào được cảm nhận được
vẻ đẹp của thiên nhiên với nắng hàng cau, vườn mướt
xanh như ngọc và dòng sông đầy trăng bằng cả ngũ
quan của mình hay chưa? Tôi cũng không biết với sự
trợ giúp của những thiết bị hiện đại ấy, các em cảm
thụ bài thơ thế nào, có em nào vô cảm như tôi? Đành
rằng, cuộc sống mỗi ngày một khá hơn, đành rằng
không ai phủ nhận giá trị của những tiến bộ khoa học
kỹ thuật, song nếu thay cho giọng ngâm mượt mà trong
máy là giọng run run, kém điêu luyện hơn của cô
giáo, nếu đổi những tấm ảnh về vườn cau, dòng sông
bằng một chuyến đi dã ngoại thì thiên nhiên trong
bài thơ sẽ gần gụi với các em hơn chăng? |
|
Dĩ nhiên “công nghệ” không có lỗi
gì. Và có thể nhiều học sinh quanh tôi vẫn cảm nhận
được vẻ đẹp của câu thơ qua sự hỗ trợ của công nghệ.
Song chắc là sẽ rất thiệt thòi cho bất kỳ ai khi
trong lòng ngân lên câu thơ: “Thuyền ai đậu bến
sông trăng đó...” mà không có bến sông cụ thể
nào để nhớ về... |
|
|
|
 |
|
 |