 |
|
BÌNH LOẠN THỊ
TRƯỜNG |
|
Nghệ thuật bán
hàng
Hải Âu |
|
Nội dung dưới đây được ghi chép từ một buổi tập huấn
nhân viên bán hàng của một chủ cửa hàng máy tính. Dù
là dành cho người bán hàng, nhưng thiết nghĩ các
Thượng đế khách hàng cũng nên xem qua thử, để thực
hiện đúng phương châm: Biết người biết ta, trăm trận
trăm thắng! |
|
Sếp:
Có 3 loại khách hàng. Loại thứ nhất, thuộc dạng CỌP, là
loại rành sáu câu, mở miệng ra là nói vanh vách về tính
năng kỹ thuật, chủng loại linh kiện, giá cả... không
thua gì... Phạm Hồng Phước. Đối với loại khách hàng này,
trong ba đứa, hãy chọn đứa dốt nhất là Cu Tèo ra tiếp. |
|
Cu
Tèo: Ủa, sao kỳ dzậy sếp? Gặp cỡ “sư phụ” như vậy
thì em làm sao mà dám hát xiệc, cho em ra tiếp, chắc em
đành... dựa cột mà nghe quá! |
|
Sếp: Quá đúng! Chính là vậy. Gặp loại khách
hàng này, chúng ta không dạy đời được, không xí gạt
được. “Hắn” muốn mua là mua, không là không, mình
không thuyết phục được. Nói tóm lại, mình chỉ làm có
một việc là giao hàng và lấy tiền, không giải thích
cà kê gì cả. Nếu có nói chăng là hỏi thăm bà xã hắn
có khỏe hông, thằng con học hành ra sao, hoặc... nói
chuyện bóng đá! Không đưa thằng dốt nhất ra tiếp thì
đưa ai? |
|
Loại
thứ hai, thuộc dạng NAI, là Hai Lúa chính tông. Không
phải nhà quê thiệt đâu nha, mà là nhà quê trong lĩnh vực
tin học. Hắn chưa biết gì về tin học cả nhưng cần mua
máy tính để “nâng tầm”. Đối với loại khách hàng này, Cu
Tí là thằng không giỏi, không dở hãy ra tiếp. |
|
Cu
Tí: Tại sao lại là em, thưa sếp? |
|
Sếp: Đây là khách hàng tiềm năng. Họ không
biết nên tin ở mình. Nếu tin rồi họ sẽ còn tiếp tục
mua hàng nữa. Vì vậy phải nói năng sao cho có “tình
thương mến thương”, giải thích cho đúng để họ hiểu,
hiểu rồi khi về nhà, họ sẽ vỗ đùi đánh đét một cái,
tự khen: “Ta tìm được đúng cửa hàng có uy tín ấy
chứ!” Nếu đưa người trình độ cao siêu (như anh đây
chẳng hạn) ra tiếp, nói họ sẽ không hiểu; không
hiểu, họ sẽ hoang mang; hoang mang, họ sẽ xin phép
về suy nghĩ lại mà chưa chịu mua máy. |
|
Loại
thứ ba, thuộc dạng NHÍM, mới là “trời gầm đất lở”. Đây
là loại khách hàng biết chút chút về tin học, nhưng lại
không biết một điều quan trọng: Họ không biết rằng họ
chỉ mới biết chút chút. Gặp loại này sư huynh Cu Lớn
phải ra tay tiếp khách. |
|
Cu Lớn: Sếp lộn rồi sếp ơi, gặp khách hàng
biết chút chút phải đưa thằng biết ít ít là Cu Tí ra
tiếp chứ sao lại là em ạ? |
|
Sếp: Chẳng lộn chút nào. Những tay biết lơ mơ
thường tưởng mình đã biết nhiều và thích bắt bẻ kẻ
khác, trong đó bắt bẻ người bán hàng là một “thú vui
tao nhã” của hắn. Hắn sẽ hỏi nhiều, nói nhiều – và
thường thì nói sai nhiều hơn nói đúng. Quan trọng là
ta phải phán đoán được cái nào sai, cái nào đúng.
Cái nào sai có lợi cho ta thì lờ đi, cái nào sai có
hại cho ta thì phải mềm mỏng giải thích. Nói chung
đây là loại khách hàng hơi bị... “dễ ghét”, và làm
cho ta hơi bị “dễ sùng”, nhưng dù sao đi nữa, “nó”
cũng là Thượng đế và nhiệm vụ của ta là phải “chìu”
! Ậy, vậy mới cần tay có bản lĩnh ra tiếp. Hê hê,
với mấy tay này, nếu ta dụ được nó mua hàng của mình
thì cũng “sướng” lắm các em ạ ! |
|
|
|
 |
|
 |