 |
|
Cõi người ta |
|
Vì tim nằm bên
trái
E-mail hình trái tim
Trương Trọng Nghĩa
(Hội Văn học Nghệ thuật Tiền Giang) |
|
Ngày 14 - 2 năm
trước. Điện thoại reo: "Hôm nay anh xin nghỉ một bữa
để tụi mình đi đảo khỉ Cần Giờ nhé ?" Đã lâu tôi
không chở nàng đi ăn kem, ra bờ sông Sài Gòn hóng
gió hay chen lấn để mua bằng được cặp vé xem ca nhạc
có ngôi sao mà nàng hâm mộ, nên tôi ngập ngừng: “Đề
nghị của em thật hấp dẫn. Anh cũng đã xin nghỉ,
nhưng...”. Tôi chưa dứt câu, nàng đã dập máy...
|
|
Lòng
như có lửa đốt, nhưng tôi vẫn phải quay vào với những
khách hàng của mình. "Anh ơi! Giúp em với!"- Một cô gái
trạc tuổi nàng với khuôn mặt khả ái và giọng nói nhẹ như
cánh bướm: “Anh giúp em trình bày cái "meo" này thành
hình trái tim được không? Em cố làm từ nãy đến giờ
nhưng...". Chuyện hướng dẫn khách truy cập Internet là
bình thường ở khu vực mà người sử dụng máy tính thành
thạo chỉ có thể đếm bằng đầu ngón tay. Nhưng nhìn đoạn
văn bản dài gần một trang giấy A4, tôi ngán. Toan từ
chối, song tôi chợt nhớ hôm nay là ngày Valentine, nên
cố vui vẻ ngồi vào máy. Mắt nàng long lanh, chăm chú
theo dõi màn hình. Cuối cùng, sau hơn 20 phút, e-mail
hình trái tim của cô nàng đã hoàn tất với những đóa hồng
be bé xếp xung quanh. Tôi bấm send và nghĩ thầm: Không
biết “thằng” nào, tốt số thiệt! |
|
Khi đường phố lên
đèn. Khách đã vắng. Có lẽ mọi người đã đưa nhau đi
chơi dịp lễ Tình nhân cả rồi. Tôi uể ỏai đăng nhập
vào Yahoo! Messenger thì thấy nick của nàng đang
sáng. "Cho anh xin lỗi!...". "Uhm... Khờ quá! Có gì
mà xin lỗi chứ? Anh check mail chưa?". Tôi mở
mailbox và lặng đi khi trên màn hình e-mail hình
trái tim bung ra với những lời có cánh. Rõ ràng tôi
không mơ và đây không phải là e-mail tôi làm giúp cô
gái hồi sáng... |
|
Mùa Valentine đó dù
không có sôcôla, không có hoa hồng, nhưng tôi lại cảm
nhận được tất cả những gì mà Thánh Valentine ban tặng.
Tôi tin rằng mình không phải là người duy nhất trên thế
giới này có hạnh phúc tuyệt vời ấy. |
|
|
|
 |
|
 |