 |
|
CÕI NGƯỜI TA |
|
Tôi và chúng ta
Ba điều ước của người "chỉ còn mỗi cái đầu là lành
lặn”
Mai Lĩnh |
|
Đang
có một người đàn ông sống trong ngôi nhà Hy vọng của
Chương trình thiện nguyện Thảo Đàn (TPHCM) với năm
đứa trẻ đường phố tuổi từ 6 đến 19. Cả năm đều đã
nhiễm HIV/AIDS. Đây là người lo cho bọn trẻ từ miếng
ăn, giấc ngủ đến chuyện dạy sử dụng máy tính, học
tiếng Anh, đàn hát, vẽ tranh... |
|
Năm 1961, khi mới hai tuổi, Phạm Anh Tuấn bị bại
liệt sau một cơn sốt. Anh được gia đình đưa vào Viện
Phục hồi trẻ em khuyết tật tại Sài Gòn. Tuy tật
nguyền, nhưng nhờ được lớn lên trong môi trường sống
lạc quan, cởi mở nên Tuấn dễ dàng cảm và sống đúng
với châm ngôn: “Quên đi nghịch cảnh để nghĩ tới
những điều tốt đẹp”. |
|
Tốt nghiệp trung học phổ thông năm 1978, Tuấn dự thi
và được nhận vào học Khoa Sơn dầu của trường Cao
đẳng Mỹ thuật TPHCM, nhưng chỉ theo học được hai năm
rồi phải nghỉ do sức khỏe suy sụp. Đến năm 1983,
nghe theo lời khuyên của một lương y, Tuấn đăng ký
học châm cứu và bấm huyệt trong một năm rồi vào làm
việc tại Hội Y học cổ truyền thành phố Biên Hòa,
Đồng Nai. Vài năm sau, Tuấn được cử đi học về chăm
sóc sức khoẻ ban đầu và chăm sóc nhi tại trường
Trung học Y tế Đồng Nai. Tốt nghiệp y sĩ, Tuấn được
Trung tâm Nhi Đồng Nai nhận vào làm việc không hưởng
lương cho đến năm 1992 thì xin nghỉ vào lúc đang
được nhiều người bệnh tín nhiệm. Quyết định này
khiến cha mẹ anh rất buồn. Gia đình anh không túng
thiếu và cha mẹ anh chỉ mong thằng con trai thứ tư
vốn tật nguyền có việc làm ổn định... |
|
Y sĩ Tuấn cởi áo khoác trắng để vẽ áo và mở lớp dạy
vẽ áo rồi mở một tiệm bán sách và cầm bút viết
truyện. Khá nhiều truyện ngắn với bút danh Hoàng Lan
Duy Linh đã được một số tờ báo, tạp chí như: Tuổi
Trẻ, Phụ Nữ, Áo Trắng,... chọn đăng. Một vài truyện
được chọn đưa vào tuyển tập truyện ngắn Bông hồng
cho tình đầu, (NXB Đồng Nai -1986), Nỗi buồn nhan
sắc (NXB Thanh Niên - 1987), truyện dài Cây thông
xanh được NXB Kim Đồng chọn để xuất bản năm 2002.
Ngoài chuyện viết văn, Tuấn còn tự học nhạc để sáng
tác ca khúc, tự học nhiếp ảnh và dạy chụp ảnh. |
|
Tới năm 1998, Tuấn nghỉ bán sách để mở lớp dạy kèm
cho học sinh từ lớp 5 đến lớp 9. Phần lớn học sinh
được kèm miễn phí vì gia cảnh nghèo khó. Số còn lại
anh thu học phí 50.000đồng/học sinh/tháng và dùng số
tiền này để động viên học sinh giỏi vào cuối mỗi
tháng, tổ chức du ngoạn dã ngoại hoặc cắm trại mỗi
năm ba lần. Tuấn còn tổ chức dạy tin học văn phòng
với mức học phí 200.000 đồng/người/khóa 3 tháng cho
những người đang đi làm và dạy Photoshop với mức học
phí 400.000đồng/người/khóa 8 tháng rồi lấy khoản thu
này để tổ chức cho học sinh thăm viếng, giúp đỡ các
cơ sở bảo trợ người già cô đơn. Anh còn bỏ tiền túi
để hỗ trợ một số sinh viên hiếu học mà gia đình quá
nghèo hoặc cha mẹ mất sớm. |
|
Dù tự cho rằng "chỉ còn mỗi cái đầu là lành lặn”
song Tuấn vẫn hết sức tự tin đeo đuổi con đường mà
mình đã chọn: giúp đỡ những người đang gặp khó khăn
hoặc có hoàn cảnh bất hạnh. Tháng 6-2003, Tuấn xin
phép cha mẹ, tạm biệt người thân vào sống trong ngôi
nhà Hy vọng của Chương trình thiện nguyện Thảo Đàn. |
|
Chương
trình thiện nguyện này hình thành từ mong ước giúp
đỡ những đứa trẻ sống lang thang ở vỉa hè, công
viên, gầm cầu,... của ba người tình nguyện. Họ tập
hợp chúng để sinh hoạt, dạy chữ tại Thảo cầm viên,
rồi tại công viên Tao Đàn. Đến năm 1992, khi Chương
trình thiện nguyện Thảo Đàn đã quy tụ được khá nhiều
thành viên, họ bắt đầu thuê nhà, tìm và đưa trẻ
đường phố về nuôi dưỡng, cho đi học. Chương trình
thiện nguyện Thảo Đàn hiện có ba cơ sở, một dành cho
những đứa trẻ bơ vơ tạm trú, một dành cho những trẻ
không có nơi trở về nhưng quyết tâm chấm dứt cuộc
sống lang thang, muốn học chữ, học nghề để trở
thành người có ích cho xã hội. Cơ sở thứ ba là nhà
Hy vọng - nơi quy tụ những thân phận trôi dạt giữa
phố phường và đã nhiễm virus HIV - được thành lập từ
tháng 9-2001. |
|
Nhà Hy vọng đang được một ân nhân ẩn danh cho mượn
căn nhà số 55/7 đường Bình Long - Tân Kỳ, quận Tân
Phú, TP.HCM làm mái ấm. Toàn bộ chi phí cho sinh
hoạt của nhà Hy vọng đều do các nhà hảo tâm đóng
góp. |
|
Tại ngôi nhà Hy vọng, Tuấn có cơ hội đem sở học của
mình khơi dậy sự lạc quan, hiếu học của những đứa
trẻ đang bế tắc về lối vào đời. Trẻ hàng xóm sống
quanh cũng được Tuấn hỗ trợ để hòa nhập với đám trẻ
của nhà Hy vọng. Có lẽ đến giờ, gia đình và bạn bè
mới hiểu được tại sao Tuấn lại học đủ thứ như thế. |
|
Người đàn ông 43 tuổi, làm quen với tin học từ năm
1988, mê vẽ tranh và ghiền sáng tác bằng Photoshop
đang có hơn chục tấm tranh khổ 60x80cm. Tuấn tâm sự:
"Tôi có ba điều ước. Thứ nhất là có đủ sức khỏe để
tiếp tục sống ở đây - ngôi nhà Hy vọng - chăm sóc
các bạn nhỏ nhiễm HIV/AIDS. Thứ hai là có cơ hội
giới thiệu tranh của mình trên mạng Internet để bán,
có đủ tiền giúp những đứa trẻ hiếu học nhưng gia
cảnh đặc biệt khó khăn có thể được học hành đến nơi
đến chốn. Cuối cùng, tôi mong mọi người đồng cảm và
không phân biệt đối xử với những người bị nhiễm
HIV/AIDS". |
|
Trong cả ba điều ước ấy, không có điều nào cho chính
bản thân anh. Tuy nhiên tôi tin Tuấn hạnh phúc khi
luôn nỗ lực sẻ chia bất hạnh của người khác. |
|
|
|
 |
|
 |