 |
|
VÌ TIM NẰM BÊN
TRÁI |
CHỢT THỨC NỬA
ĐÊM
[Trần Bá Lanh (Xóm 17, Hòa Hậu, Lý
Nhân, Hà Nam)] |
Khi cha viết những dòng này thì con đã
ngủ say. Nhìn nét mặt thơ ngây và thánh thiện
của con với những giọt nước mắt đọng lại
trên má, lòng cha thắt lại. Ngay sáng mai thôi,
khi mặt trời lên, con sẽ lại ôm cổ cha và nói
rằng: “Con chúc bố một ngày tốt lành”. Cha
biết là như vậy, trong trái tim trong trẻo của
con không có nơi để chất chứa hờn giận.
Buổi tối, khi con đang mải mê mở Paint và loay hoay vẽ những con
vật mà con yêu thích, với sự vô tâm và khô
khan lý tính của người lớn, cha ép con đi ngủ
sớm để mai còn đi học bằng cách tắt phụp
máy tính. Con ôm mặt khóc rấm rức và nói
rằng cha đã xóa mất của con một đàn ngựa phi
trên đồng cỏ! Con khóc rất lâu. Trong ánh mắt
thơ ngây của con, cha chợt nhận ra sự luyến
tiếc vô hạn. Con đã thiếp đi trong những tiếng
nấc tức tưởi. Theo con vào giấc ngủ bình yên
đêm nay có còn không những chú ngựa sặc sỡ
thả mình trên đồng cỏ lộng gió? Có lẽ đã
hơn một lần cha đã hành động như thế.
Giờ đây chợt thức, cha giật mình nhận ra rằng, với một ngón tay
ấn phím lạnh lùng, cha không chỉ đánh mất
của con một giấc mơ đẹp; với động tác ấy,
cha còn xóa đi phần còn lại của đứa bé hay
mơ mộng ngày xửa ngày xưa trong con người cha.
Xin cám ơn những giọt nước mắt tủi hờn của
con và sự mất ngủ của tuổi già đêm nay... |
|
 |
|
|
|
 |
|
 |