 |
|
CÕI NGƯỜI TA |
|
Vì tim nằm bên trái: e-mail mùa
đông |
Em
viết cho anh từ thành phố phương Nam xa xôi, thành
phố không có mùa đông. Ngày vừa đi qua với dòng
người xuôi ngược như đang chạy trốn cái nắng gắt
gỏng. Thành phố chuẩn bị lên đèn. Nếu như chẳng có
những tiếng nhạc rộn ràng, những tấm thiệp, cây
thông rực rỡ bày bán nơi phố chợ, mấy ai nghĩ Noel
gần đến. |
|
Anh gởi cho em e-card mừng Giáng sinh. Ngộ thật anh
nhỉ? Quà Giáng sinh mà không có ông Noel bụng phệ,
không có gói quà nơ xanh nơ đỏ, không có cây thông
nhấp nháy đèn màu. Chỉ có gió, biển và tiếng sóng vỗ
bờ rì rào. Mở thiệp rồi em thấy lòng chùng xuống.
Bao lo toan, vội vã nhường chỗ cho ký ức tràn về. |
|
Biển quê mình hôm nay thế nào rồi hả anh? Sao em vẫn
thấy nhớ da diết dù đã chút ít gắn bó với thành phố
này? Giữa phố xá rực rỡ ánh đèn và ồn ã tiếng người,
xe, làm gì có tiếng sóng vỗ bờ dỗ em vào giấc ngủ.
Nhớ làm sao những ngày biển động, biển gầm gào cùng
gió và mưa, vẫn thấy lòng êm đềm và ấm áp khi đứng
trước biển bên anh. |
|
Tiếng sóng biển trong e-card anh gởi tối nay theo em
vào giấc mơ. Em mơ một ngày em cùng anh lại ngắm
biển khi Noel thình lình gõ cửa. Giữa thành phố mà
mùa đông là xa lạ, vẫn dành một góc phòng, một góc
lòng để nhớ biển, nhớ anh. |
|
NGUYỄN THỊ BÍCH DUYÊN |
|
|
|
 |
|
 |