 |
|
BÌNH "LOẠN" THỊ
TRƯỜNG |
|
Điệp vụ bí mật |
|
19 giờ 38 phút 47 giây. Y xuất
hiện ở góc phố. Áo khoác đen, quần đen, kính đen.
Xin nhắc lại, bây giờ là 19 giờ 38 phút 54 giây. Có
nghĩa là trời đã tối. Thế mà y lại đeo kính râm.
Trông rất khả nghi.
19 giờ 43 phút 15 giây. Y đã bước vào ngôi nhà ấy. Y
giơ tay chào một cô gái quyến rũ ngồi cạnh cửa ra
vào. Cô ta nháy mắt một cách bí hiểm với y, và khoát
tay chỉ sang bên phải. Y khẽ gật đầu rồi lặng lẽ
bước sang phía đó. Nơi đó, một gã mặt lạnh như tiền
đang ngồi đọc báo. Không ngẩng đầu lên, gã hỏi:
Tên? |
|
Y nhếch mép cười, không trả lời, móc túi đưa cho gã
mặt lạnh một tấm thẻ nhỏ, dường như là chứng minh
thư. Gã này cầm lấy, vẫn không nói tiếng nào, cắm
cúi ghi những thông tin của tấm thẻ ấy vào một cuốn
sổ to tướng. Y kiên nhẫn đứng chờ.
Bây giờ gã mặt lạnh mới ngẩng đầu lên, gã hỏi:
Chỗ ở hiện nay? Có đúng như trong thẻ không?
Y khẽ lắc đầu, đọc một địa chỉ. Gã mặt lạnh lại cắm
cúi ghi. 11 giây sau, gã gật đầu ra hiệu rằng đã
xong. Vẫn với một nụ cười bí ẩn, y cầm lấy tấm thẻ,
đút túi, ung dung bước vào trong. |
|
Đúng lúc đó, gã mặt lạnh hô:
Đứng lại!
Y dừng bước, từ từ quay đầu lại. Cặp kính đen vẫn
trên mắt khiến người ta không biết được y đang hoảng
hốt, tức giận hay bình thản. Gã mặt lạnh yêu cầu y
lăn tay để lấy dấu tay. Y kiên nhẫn thực hiện đúng
yêu cầu. Xong. Một lần nữa, y quay gót, bước vào
trong. Lúc ấy là 20 giờ 3 phút 25 giây.
Y lầm lũi bước, không biết rằng trên tường có gắn
camera theo dõi. Từng bước chân của y đều thể hiện
trên màn hình quan sát của cô gái quyến rũ ngồi ở
phía trước. |
|
20 giờ 5 phút 43 giây. Y đã bước
vào phòng trong. Một thiếu nữ xinh như mộng chờ y ở
đó. Cô ta lại đưa cho y một tấm thẻ, hướng dẫn y đến
một chiếc máy tính đặt trong phòng, rồi quay trở về
vị trí của mình. Cô giở quyển sổ của mình ra, ghi
vào đó: 20 giờ 7 phút 15 giây.
Lúc này, y không giấu được vẻ bồn chồn. Y đã khởi
động một chương trình máy tính. Trên màn hình đang
hiện ra yêu cầu nhập password (mật khẩu). Y dáo dác
nhìn quanh trước khi gõ password. Y không thấy những
chiếc camera được bố trí trong phòng này, và nhất cử
nhất động của y đều được theo dõi trên màn hình, tại
bàn của thiếu nữ xinh như mộng. Y gõ thật nhanh
password.
Mật mã đã được chấp nhận. |
|
Chương trình đã mở ra. Y click
chuột, chăm chú nhìn vào màn hình.
Và rồi y gỡ cặp kính đen ra, mắt long lanh, y reo
lên như một đứa trẻ:
- Ya Hoo! Em đã trả lời thư cho mình rồi!
... |
|
Dà, thưa bạn. Anh chàng này vừa
đến dịch vụ Internet để check mail ấy mà, có quái
quỷ gì ghê gớm hay bí mật đâu, phải không? Vấn đề là
ở chỗ anh ta bị các quy định quản lý dịch vụ
Internet quá ư là chặt chẽ hành hạ tới mức khổ sở
như vậy. |
|
Câu chuyện này Hải Âu biết được từ một cơn mơ đổ mồ
hôi hột của mình hồi đêm hôm qua, bây giờ chép lại
với hy vọng tràn trề trước thềm năm mới là nó hỗng
bao giờ xảy ra trong thực tế. |
|
Hải Âu nhớ là tại cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Quốc
hội cuối năm 2004, khi có người tỏ ý lo ngại việc
cho phép các bị cáo chưa bị tòa kết tội được mặc
thường phục khi ra tòa sẽ gây khó khăn cho công tác
bảo vệ an ninh, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An đã
nói đại ý là “các cơ quan công quyền phải chủ động
nhận phần khó về mình, chớ có đẩy sang cho người dân
phải chịu”. Chuyện quản lý Internet cũng vậy. Hải Âu
ủng hộ hai chân, hai tay việc phải quản lý chặt chẽ
tránh tình trạng lạm dụng Internet để làm chuyện bậy
bạ, có hại cho mình, cho đời. Nhưng nên chọn cách
quản lý sao cho vừa hiệu quả, vừa văn minh (nếu cần,
bà con sẵn sàng hiến kế) để mọi người thoải mái tuân
thủ, tới mức khi bị quản lý chặt mà cứ tưởng chừng
như mình không hề bị quản lý. Giống như bà xã Hải Âu
quản Hải Âu vậy đó mà. |
|
HẢI ÂU haiau@vasc.com.vn |
|
|
|
 |
|
 |