SỐ 158
VÌ TIM NẰM BÊN TRÁI

Viết cho người đi xa
HOA BẤT TỬ

Ngày...tháng... Nhà mình sắp dọn đến nơi ở mới. Trong lúc dọn dẹp, mình nhìn thấy một quyển sách đã ngả màu. Nhìn tựa đề, mình nhớ ra đây là món quà đầu tiên anh tặng mình. Một quyển sách về tin học. Ngày ấy, mình hơi bất ngờ khi nhận được món quà của anh. Vì lúc đó nhà mình chưa có máy tính và thuật ngữ “Internet” còn rất lạ lẫm với mình. Nhưng sau khi đọc lời đề tặng của anh, mình hiểu rằng "không có gì mà ta không thể học, trừ khi ta không muốn học". Lúc ấy, mình học lớp mười, còn anh đã là sinh viên năm thứ nhất.

Nhớ lại những tháng ngày đầu tiên làm quen với máy tính. Đó là từ khi mình “để mắt” tới món quà của anh. Mình đọc mà chẳng hiểu cả. Có lần, anh cốc vào đầu mình và nói: “Đọc sách mà không hiểu sách nói gì thì đừng đọc nữa cô bé ạ”. Mình định cãi lại anh nhưng rồi lại thôi. Anh mắt anh thật ấm áp khi nhìn mình, khiến mình bỗng thấy như nghẹt thở. Tuổi mười sáu của mình hình như đang rung động một tình cảm lạ. Song anh thì chẳng để ý gì đến những đổi thay của mình. Anh nói như ra lệnh: Mỗi ngày phải sang nhà anh hai tiếng đồng hồ để học vi tính.

Ngày... tháng... Chuông điện thoại reo, anh nhờ mình nghe hộ. Một giọng con gái ngọt ngào vang lên tai mình "Làm ơn cho gặp anh..." Người ta nói ngọt thế mà sao mình thấy khó chịu làm sao. Mình đưa máy cho anh với cái nguýt thật dài. Anh cầm máy, chẳng để ý đến thái độ của mình. Nghe điện thoại xong, anh bảo: “Anh có việc phải đi, em ở nhà làm nốt bài anh giao nhé.” Nghe anh nói thế, tự nhiên mình ứa nước mắt. Anh đi rồi, mình chẳng thể làm được việc gì nữa. Tần ngần  một hồi, mình gõ mấy chữ “ I like you” thật to trên màn hình và bỏ về. Mình chắc thế nào anh cũng bật cười trước dòng chữ ấy. Nhưng mình thì chẳng thấy buồn cười tí nào, "người ta" thích anh được thì tại sao mình lại không?

Ngày... tháng... Cuối cùng mình cũng tìm được món quà mừng sinh nhật anh. Một con thỏ trắng với hai trái tim lồng vào nhau trông thật tình tứ. Mình viết tên anh và tên mình vào hai trái tim. Mình tin anh sẽ hiểu được tình cảm của mình khi đón nhận món quà. Nào ngờ anh bảo: “Món quà rất đẹp nhưng không hợp với anh và em đâu cô bé ạ!” Mình chợt nhận ra, trong con mắt của anh mình chưa bao giờ là người lớn. Dù cho lúc ấy mình đã bước sang tuổi mười tám. Mình quyết định sẽ không bao giờ biểu lộ tình cảm như thế nữa.

Ngày...tháng... Ngày anh lên đường du học cũng là ngày mình trở thành sinh viên khoa công nghệ thông tin. Những bài học căn bản đầu tiên được anh hướng dẫn sẽ là nền tảng kiến thức tin học vững chãi của mình sau này. Mình thầm hứa với anh, sẽ cố gắng học thật giỏi.

Ngày nhận bằng tốt nghiệp, mình nhận được một cây bút rất đẹp của anh gửi tặng. Cây bút ấy giờ đã hết mực, nhưng mình vẫn đặt nó trên bàn làm việc. Mỗi khi nhớ anh mình lại nhìn cây bút và tưởng tượng ra hình dáng của anh. Chắc bây giờ, anh thay đổi nhiều lắm; mười năm rồi còn gì. Hồi mới đi xa, anh mail cho mình khá đều. Nhưng rồi những e-mail cứ thưa dần, thưa dần... rồi bặt hẳn. Mình định viết thư hỏi anh, nhưng rồi lại thôi.

Trước hôm lên máy bay, anh nói: Nếu trái đất vẫn tròn và em không còn là một cô bé thì mình sẽ gặp lại nhau. Mười năm trôi qua, trái đất vẫn không thay đổi vòng quay và mình đã không còn là một cô bé. Nhưng anh vẫn chưa trở về nơi đã ra đi. Bạn mình bảo, chắc anh đã quên lời hứa. Song, trái đất vẫn còn quay kia mà!...

[Đầu trang]
Trang chủ
Nội lực "Peter Pan"
Cầu nối Intel Việt Nam
Chuyện trong tuần
Cõi người ta
Bình luận thị trường
Cõi Mô-bai
Chuyên đề
Bổ ngửa
Túi càn khôn IT
Hồ lô biến
Cảm về Game
Nhật ký e-CHÍP
Bản quyền Công ty Phần mềm & Truyền thông VASC
 99 Triệu Việt Vương HN; Tel: (04) 9782235 • email: echip@vasc.com.vn
Mọi chi tiết về kinh doanh và quảng cáo xin liên hệ Phòng Quảng cáo. Tel: (04) 9782077 kd@vasc.com.vn