|
Bình "loạn" |
|
Sát thủ
HẢI ÂU (haiau@vasc.com.vn) |
|
Theo lời giới thiệu của người quen, tôi tìm đến cơ
sở của hắn. Gọi là cơ sở cho oai chứ thật ra chỉ là
căn phòng nhỏ xíu, bên trong đồ đạc để ngổn ngang,
phía ngoài có dán một mảnh giấy in chữ: DỊCH VỤ SỬA
CHỮA LINH KIÊN MÁY TÍNH. |
|
Lời đồn của giới giang hồ quả không ngoa. Tôi vừa
nhìn vào đã thấy hắn đang xoay tít một thứ binh khí
gì đó trong tay, như Lệnh Hồ Xung đang luyện Độc cô
cửu kiếm. Quả là bậc hảo hán, danh bất hư truyền. |
|
Chưa kịp nhìn ra loại binh khí hắn đang vũ lộng thần
oai là gì, tôi bỗng nghe hắn thét lên một tiếng
"Chụp lấy" và ném thẳng món binh khí ấy vào mặt tôi. |
|
Kinh hoàng, tôi né qua một bên và thi triển chút võ
công thô thiển của mình bắt lấy món binh khí quái lạ
ấy. Định thần nhìn lại, tôi nhận ra loại binh khí mà
hắn sử dụng ấy chính là... một cái ổ đĩa cứng! |
|
Hắn khà lên một tiếng sảng khoái: “Hảo huynh đệ! Hãy
ném trả lại đây cho tại hạ!” |
|
Tôi ném thẳng cái đĩa cứng vào mặt hắn. Lần này hắn
tung người lên như thủ môn Oliver Kahn đấm bóng. Cú
đấm thật điệu nghệ, cái đĩa cứng không rơi xuống nền
nhà, không va vào đống đồ vật ngổn ngang mà rơi đúng
lên nệm chiếc salon trong phòng. |
|
Hắn cầm chiếc đĩa cứng lên, kề vô tai lắc lắc để
nghe như bác sĩ đang nghe mạch. Rồi hắn nhe răng ra
cười, nói to "Xong rồi!". |
|
Tôi ngơ ngác hỏi hắn: “Cái gì xong rồi?” |
|
Hắn trả lời: “Thì “trị” cái đĩa cứng này xong rồi
chứ gì!” |
|
Từ cha sanh mẹ đẻ tới giờ, tôi chưa hề thấy ai sửa
chữa đĩa cứng bằng một “quái chiêu” như vậy. Lấy làm
lạ, tôi ngồi xuống hỏi hắn: |
|
- Cái đĩa cứng này bị bệnh gì? Không ghi dữ liệu
được à? |
|
- Hê, được chứ. Ghi được, đọc được. Chỉ phiền một
nỗi là khi chạy nó kêu to như gõ thùng thiếc, làm bà
con chòm xóm mất ngủ. Vì thế thân chủ của tớ mới
mang đi bảo hành. |
|
- À, ra thế. Thế ra vừa rồi là... bảo hành đó sao? |
|
- Không phải. Tớ có bán đâu mà bảo hành. Thân chủ
của tớ mang đi bảo hành, nơi bán nó bảo: "Còn chạy
được mà bảo hành cái gì. Chừng nào nó chết hẳn mới
bảo hành.” Thế là, đĩa cứng được mang đến cho tớ. |
|
- Vậy, nhiệm vụ của anh là... |
|
- Giết cho nó chết! |
|
Thế rồi hắn giải thích cho tôi nghe về “nghề nghiệp”
của mình: |
|
- Có những mainboard hoạt động rất chập chờn, chạy
chương trình này thì được, chạy chương trình khác
thì treo; lúc này thì chạy tốt, lúc khác lại cà
tưng. Cỡ đó mà đem đi bảo hành thì hóa ra rước thêm
mấy... cục tức. Mấy ông nội kỹ thuật viên bảo hành
sẽ phán ngay: còn chạy được mà bảo hành cái gì! Nếu
họ đồng ý nhận lại để kiểm tra thì ít ngày sau ta
nhận lại sẽ vẫn là cái mainboard đó; test thử ở cửa
hàng thì tạm được, đem về nhà thì tái diễn... điệp
khúc cà tưng. Đổ quạu là cái chắc. Các thứ khác như
đĩa cứng, card màn hình, màn hình... cũng có những
bệnh như vậy. Cách giải quyết gọn nhẹ, đỡ mất thời
giờ là giết cho nó chết hẳn để đem đi bảo hành. |
|
Rồi hắn vênh mặt câng câng kên: |
|
- Đừng tưởng “giết cho nó chết” là đơn giản nhé. Đó
là cả một nghệ thuật, và về mặt trình độ kỹ thuật
của “sát thủ” thì phải là Hi-Tech!. Chết không
thương tích, chết không dấu vết, chết nhưng vẫn thỏa
mãn mọi điều kiện bảo hành - để người nhận bảo hành
phải tâm phục khẩu phục đổi cho ta cái mới – đòi hỏi
sát thủ phải có võ công thượng thừa đấy. Sắp tới, tớ
sẽ mở rộng “dịch vụ”. Không cần hàng hư, chỉ cần còn
trong thời gian bảo hành, nếu thích chơi đồ mới cứ
đem tới đây tớ "giết" cho để đem ra bảo hành một đổi
một. Có ghét nhà cung cấp nào, cứ mua hàng của nó
đem đến đây cho tớ "giết", cho nó bảo hành mệt xỉu
và mất uy tín luôn. Hà hà! |
|
Tôi nghe hắn nói mà rởn da gà, nhưng vẫn tò mò hỏi
thêm một câu: |
|
- Tôi biết đây là dịch vụ làm thêm của anh, nhưng
xin hỏi công việc chính của anh là... |
|
- Hà hà, huynh đệ có lòng muốn biết thì tớ đây cũng
chẳng giấu làm gì. Công việc chính của tớ là... kỹ
thuật viên phụ trách bảo hành của công ty XYZ. |
|
|