SỐ 152
VÌ TIM NẰM BÊN TRÁI

Nối mạng nhật ký
HƯƠNG NÚI

Ngày... tháng... năm...

Bố về ngay khi đã hoàn tất các thủ tục nhập học cho mình. Sợ ký túc xá ồn ào nên bố và mình đã chọn ở nhà trọ. Ông bà chủ thật dịu dàng nhưng cũng khá nghiêm khắc. Cả dãy nhà trọ chỉ có phòng của mình là của nữ, hai bạn kia cũng lần đầu xa quê giống như mình. Có lẽ vì thế mà mình và các bạn dễ thân nhau hơn. Mình thấy hơi lo, vì từ nay hầu như mọi chuyện mình phải tự quyết định rồi. Không còn mẹ hay bố bên cạnh để có thể xin “tư vấn” nữa. Còn chị thì ở xa quá. Mình ước luôn có chị bên cạnh như ngày xưa, để chuyện gì mình cũng có thể đem ra nói với chị.

Ngày... tháng... năm...

Sáng nay, lần đầu tiên mình đến giảng đường. Wow, trường của mình đẹp thật, những tòa nhà khang trang như lọt thỏm giữa một cánh rừng. Mình như mê mẩn giữa cây và cỏ. Cái cảm giác của lần đầu tiên bước vào giảng đường rộng thênh thang thật mới lạ. Nó làm cho mình cảm thấy mình vừa nhỏ bé lại vừa như đã thực sự lớn hơn lên. Ùm, chắc chắn khi nhận được thư của mình, thằng Bưởi ở nhà chỉ còn biết há miệng ra mà trầm trồ. Buổi chiều, hai bạn cùng phòng rủ mình ra Internet công cộng. Mình đồng ý ngay vì nghĩ đến chị. Có lẽ nếu có một địa chỉ e-mail thì hai chị em sẽ có điều kiện gặp nhau nhiều hơn. Tại phòng máy, mình nhanh chóng có một địa chỉ Yahoo! nhờ sự trợ giúp của anh kỹ thuật viên. Nhưng mình lại gởi cho chị một tin nhắn, chắc là khi nhận được chị sẽ ngạc nhiên lắm.

Thật là khó ngủ, mình vẫn chưa quen được với cảm giác đang ở một ngôi nhà xa lạ. Thỉnh thoảng, vô tình quơ tay trúng cô bạn cùng phòng mà mình cứ tưởng là tay chị. Không biết cách đây mấy năm, chị có giống như mình bây giờ không nhỉ? Có lẽ, chị cũng đang mong tin mình, nhưng chưa biết phải liên lạc thế nào. Mình vội ngồi dậy, bật đèn rồi viết lá thư để ngày mai gởi ngay cho chị. Chắc là chị sẽ thích đọc những lá thư giống như ngày xưa hơn. Những lá thư mình vẫn có thói quen mỗi ngày viết một ít rồi gom lại gởi cho chị đọc.

Ngày... tháng... năm...

Nhận được thư của T., mình mừng quá. Vậy là hai chị em lại có thể nối liên lạc với nhau. Lá thư khá ngắn gọn, không còn cái kiểu viết theo dạng nhật ký như ngày xưa nữa. Có số điện thoại nè, trời! lại có địa chỉ mail Yahoo! nữa. Xem ra nhỏ này cũng tiến bộ đấy chứ. Lần đầu xa nhà, chắc là T. buồn và lo lắm. Mình gởi mail cho T. ngay đây.

Ngày... tháng... năm...

Vẫn không nhận được tin nhắn của chị. Một cảm giác thất vọng và buồn nản như đè nặng trong lòng. Có thật nhiều chuyện rất muốn hỏi chị. Phải ứng xử sao đây với mấy anh chàng “hàng xóm” cứ liên tục làm phiền. Vì mình mà lại có sự xích mích giữa các "ông tướng" ấy. Thật là tồi tệ. Ông bà chủ nhà trọ đã tỏ vẻ khó chịu. Ôi! giá như có chị hay một ai đó thân thiết bên mình thì chắc chắn mình sẽ tự tin hơn. Mình không còn muốn giấu cả bố nữa...

Ngày... tháng... năm...

Vẫn không thấy mail của T. Mình mở tin nhắn, toàn tin nhắn offline của T. Đã có quá nhiều chuyện mà mình không hề biết. Sao mà giống mình ngày xưa quá, cũng một mình tự quyết định rồi băn khoăn tự hỏi "làm như thế đã đúng chưa?". Nhưng mình không muốn T. giống mình ở cảm giác hoang mang, trơ trọi. Mình nhắn nhiều cho T. Những lời khuyên, những lời thổ lộ cứ tuôn trào. Mình biết đã đến lúc T. phải tự quyết định cách xử sự những vấn đề xảy đến trong cuộc sống. Nhưng mình muốn T. tin rằng mình vẫn luôn ở bên cạnh T. để bất cứ lúc nào cần cũng có thể đưa ra lời khuyên tốt nhất.

Ngày... tháng... năm...

Nhận được tin nhắn của chị, mình mới mở mail. Thì ra, chị xài e-mail mà không xài Yahoo! Messenger còn mình thì đã làm ngược lại. Những tin nhắn của chị làm mình ấm lòng. Mình thực sự xúc động và đã khóc. Mình thấy thương chị hơn. Ngày xưa chị có nhiều khó khăn và cô độc hơn mình rất nhiều, nhưng chị đã vượt qua được tất cả. Chị đã truyền sang cho mình sức mạnh của sự tự tin. Mấy ngày nay mình đã thấy đỡ hơn. Theo lời khuyên của chị, mình đã có thể nói chuyện với ông bà chủ và có cách ứng xử phù hợp để tránh được phiền toái từ những anh "hàng xóm".

Ngày... tháng... năm...

Mình lại mở Yahoo! Messenger. Vẫn là tin nhắn offline của T. Những dòng tin đã bắt đầu vui trở lại.  T. báo là không cần phải tìm nhà trọ khác, vì ông bà chủ hứa sẽ giúp T. thoát những trò gây rối. T. không còn phải lo nghĩ nhiều nữa. Các bạn cùng phòng rất tốt và rất thương T. Những buổi học tiếng Hàn thật là thú vị. T. bảo Tết này về, chị sẽ dạy cho T. tiếng Trung Quốc, còn T. sẽ dạy lại chị tiếng Hàn... Mình biết mọi chuyện đang rất mới mẻ với T. T. sẽ thấy có rất nhiều điều thú vị, nhìn mọi chuyện qua lăng kính màu hồng và từ đó, sẽ rất dễ hoang mang, thất vọng khi gặp điều khác với suy nghĩ của T. Cứ để cho T. thích ứng từ từ rồi những va vấp sẽ giúp T. cứng cáp hơn lên. Mình dừng lại ở tin nhắn mới nhất của T. “Cảm ơn chị đã ở bên T. và sẽ cứ như thế chị nhé”. Và... một khuôn mặt cười như là dấu chấm tạm dừng cuộc trò chuyện hôm nay.

[Đầu trang]
Trang chủ
Nội lực "Peter Pan"
Cầu nối Intel Việt Nam
Chuyện trong tuần
Cõi người ta
Bình luận thị trường
Cõi Mô-bai
Chuyên đề
Bổ ngửa
Túi càn khôn IT
Hồ lô biến
Cảm về Game
Nhật ký e-CHÍP
Bản quyền Công ty Phần mềm & Truyền thông VASC
 99 Triệu Việt Vương HN; Tel: (04) 9782235 • email: echip@vasc.com.vn
Mọi chi tiết về kinh doanh và quảng cáo xin liên hệ Phòng Quảng cáo. Tel: (04) 9782077 kd@vasc.com.vn