 |
|
Bình loạn thị
trường |
|
Thầy giáo “mì ăn
liền”
(Thân tặng các thầy-giáo-không-bằng-cấp)
HẢI ÂU |
|
Hàng năm, cứ đến ngày 20 tháng 11 là hắn lại băn
khoăn tự hỏi: Không biết mình có phải là thầy giáo
không nhỉ? |
|
Có thể lắm chứ! Bởi vì tối nào hắn chẳng lên lớp dạy
tin học văn phòng tại các trung tâm tin học. Và các
em, anh, chị, ông, bà học viên chẳng gọi hắn bằng
“thầy” đó sao? |
|
Nhưng mà không thể! Bởi vì đã là thầy ắt phải hơn
trò, ít ra là về bằng cấp. Mà hắn thì có bằng cấp gì
đâu. Chỉ là một gã trung cấp kế toán, làm việc cho
một công ty quèn. May nhờ công việc cần tiếp xúc với
máy tính nhiều, hắn sử dụng thành thạo Word, Excel
để xử lý văn bản, làm báo cáo kế toán, bây giờ đem
mớ kinh nghiệm đó ra “kể” lại cho người khác cùng
nghe. Còn học viên của hắn là ai? Kỹ sư có, cử nhân
có, bác sĩ có, giáo viên có... Nghĩa là hầu như tất
cả đều xứng đáng làm... thầy của hắn. |
|
Nhưng, sao lại không thể? Học viên của hắn hơn hắn ở
những ngành nghề khác, còn trong lĩnh vực tin học rõ
ràng họ đang phải nghe hắn dạy, tức là kém hơn hắn
rồi. Thế thì hắn là thầy đứt đuôi con nòng nọc chứ
còn gì nữa! |
|
Không đúng. Căn cứ vào đâu để bảo rằng trong lĩnh
vực tin học hắn hơn học viên chứ? Hắn không có bằng
đại học công nghệ thông tin, trung cấp cũng không,
ngay cả mảnh bằng A Tin học lận lưng cũng không có.
Hắn chỉ có kinh nghiệm, sự mày mò tự tìm hiểu để đáp
ứng công việc thực tế của mình thôi. |
|
Nhưng - lại nhưng - nếu không đúng, tại sao người ta
vẫn đến học những lớp do hắn dạy? Đã vậy ngày càng
nhiều người học nữa chứ! Họ còn nói là hắn dạy dễ
hiểu, học là có thể ứng dụng ngay chứ không phải như
các nơi khác, nói toàn những chuyện cao siêu nhưng
lại không thể hình dung ra sẽ ứng dụng những điều đó
trong thực tế như thế nào. Hừm, dễ hiểu là cái chắc
rồi! Bởi vì trình độ của hắn làm gì biết nổi những
“điều khó hiểu” để hù thiên hạ. Hắn biết gì nói nấy,
thấy sao nói vậy, đâu cần lý thuyết cao siêu thì làm
gì “đạt được trình độ khó hiểu” cơ chứ! Còn ứng dụng
được ngay cũng là chuyện đương nhiên, bởi vì hắn đem
chính những điều ứng dụng của mình ra để trình bày,
đâu phải những điều trong sách vở. Không ứng dụng
được mới là lạ! À, thế ra hắn cũng có khả năng sư
phạm đấy nhé! |
|
Không, không đúng. Hắn không hề có trình độ sư phạm!
Còn nhớ, theo yêu cầu của ngành giáo dục, trung tâm
tin học nơi hắn cộng tác bắt hắn phải đi học một
khóa bồi dưỡng sư phạm mới cho đứng lớp. Nhưng hắn
có đi học đâu! Lấy đâu ra thời gian học bồi dưỡng sư
phạm khi ban ngày làm việc ở công ty, ban đêm tranh
thủ dạy thêm để... kiếm cơm? |
|
Có thể hắn không phải là thầy giáo. Nhưng đến ngày
20 tháng 11 hàng năm vẫn có những học viên gửi quà
tặng hắn. Thế không phải là “thầy” thì là gì? |
|
Năm nay cũng vậy. Hắn đang có những gói quà 20-11
trên bàn. Hầu hết đều bé bé, xinh xinh, đơn giản. Sở
dĩ nói “hầu hết” vì có một gói quà thật to, cỡ như
một thùng bia hộp nhưng lại nhẹ ký. Cái gì thế nhỉ? |
|
Hắn hồi hộp mở gói quà to nhất từ trước tới nay mà
hắn nhận được, xem thử cái gì trong đấy. |
|
Té ra là một... thùng mì gói. |
|
Hắn reo to như Archimède vừa tìm ra định luật về sức
đẩy của nước: Biết rồi, biết rồi, mình là THẦY GIÁO
MÌ ĂN LIỀN! Rồi lan man suy nghĩ, vừa gật đầu ra
chiều tâm đắc vừa luận rằng: mì ăn liền giá rẻ, dễ
chế biến, dễ ăn và dễ tiêu hóa... giống y chang như
cách mà hắn đang làm thầy vậy á! |
|
|
|
 |
|
 |