 |
|
VÌ TIM NẰM BÊN
TRÁI |
|
Hacker có cái đồng
tiền
Nguyễn Hồng Hải
(honghai214@yahoo.com) |
|
Bọn con trai lớp Công nghệ thông tin sửng sốt khi
thầy chủ nhiệm thông báo lớp sắp có thành viên mới.
Một cô bé. Cán sự lớp thở dài: “Xà...à... con gái mà
học vi tính, thứ này chanh chua lắm, có ngày ế
chồng”. |
|
Rồi cô bé ấy xuất hiện, khá lùn, tóc ngắn, lại có
đồng tiền. Là con gái duy nhất trong lớp, cô ta được
đón tiếp bằng sự im lặng. 87 cặp mắt như những máy
laser quét qua quét lại. Thầy cho nhỏ tự chọn chỗ
ngồi. Nhỏ đặt chiếc cặp to đùng như nhà ngoại giao
giữa chỗ Trung và tôi. Mắt thằng bạn lồi ra hình
viên đạn. Tôi gắng không để lộ nụ cười... sung
sướng! Chưa bao giờ tôi lại ngồi gần một nhỏ con
gái. |
|
Tôi và nhỏ đều tên Hải, một sự trùng hợp đến lạ
lùng. Lẽ ra phải hợp nhau mới phải, đằng này hễ gặp
mặt là bọn tôi lại choảng nhau chí chóe. Vào giờ
thực tập, vì trường xếp tên theo thứ tự bảng chữ
cái, nên tôi lại bị ngồi gần “sư tử Hà Đông” đáng
ghét ấy. Một lần, thầy cho bài tập khó quá, loay
hoay mãi mà chẳng xong, tôi định cầu cứu nhỏ thì
nhận được câu trả lời hết sức lạnh lùng: “Tự làm đi
ông”. “Híc, không cần đến bà!”. Tôi tức tối tự hứa
với lòng là chẳng thèm nhìn mặt “sư tử” một lần nào
nữa. Ngồi gõ tới, gõ lui một lúc, bỗng tôi thấy trên
màn hình xuất hiện một bản chỉ dẫn. Tôi liền làm
theo. Woa! Ra rồi nè! Tôi phấn khởi, hào hứng lên
trong khi nhỏ vẫn còn dán mắt vào màn hình. “Kệ
nhỏ!” – tôi tự nhủ và thầm tự hào về chiến công của
mình. |
|
Rồi mấy buổi học tiếp sau, tôi lại thấy cái ô hình
vuông ấy với những thủ thuật đầy khiêu khích. Nó
được gửi từ một tên hacker nào đó. Oái! Vậy ra
“chiến công” hôm trước không phải của tôi à! Với
tính tự ái, tôi quyết tâm tự “nghiên cứu” để “trả
thù” tên hacker giấu mặt đó. Phải tìm cho bằng được.
Sau cả tuần không rời xa cái “cục nhựa” tiện ích,
cuối cùng tôi đã phát hiện ra cách sử dụng messeger
service trên mạng nội bộ. Được rồi, hacker, hãy xem
đây. Ha ha, tôi hăm hở tuyên chiến và chờ đợi. Mười
lăm phút, nửa tiếng, một tiếng, rồi cả buổi học trôi
qua. Không một động tĩnh nào cả, tôi ra về với một
cục tức to tướng trong lòng. Ai lại chơi trò mèo bắt
chuột thế nhỉ! |
|
Hôm ấy là giờ thực hành cuối cùng, tôi hầu như chỉ
nhớ đến tên hacker đáng ghét mà mình chưa tìm ra
được “password” đó. Khi bật máy lên, tôi thật bất
ngờ vì hàng loạt hình ảnh ngộ nghĩnh, cùng những
dòng chữ đang diễu hành trên màn hình. “Ôi! Cái gì
tuyệt thế này!”. “Chào Mì Tôm, hacker đây, ha ha hi
hi...” – dòng chữ cuối giúp tôi hiểu hết ngọn ngành
của trò quái quỷ. Đích thị là nhỏ, chỉ có nhỏ mới
gọi tôi như thế! Quay qua định đánh cho nhỏ một cái,
nhưng dường như nhỏ đã đoán trước, nở nụ cười có cái
đồng tiền sâu ơi là sâu. “Ê, Mì Tôm, hòa một-một
nhé! Bây giờ thấy tóc cậu bớt quăn hơn trước rồi
đấy!”. Trời ơi, lại cái đồng tiền... |
|
Sau lần “chạm mặt” ấy, tôi bắt đầu thân hơn với nhỏ.
Ra trường, nhỏ về làm việc ở quê, tận Cam Ranh –
Khánh Hòa. Tuy không còn gặp nhau hàng ngày nữa,
nhưng lại hiểu nhau hơn qua những bức e-mail. Dù đôi
lúc lại được chat có Webcam với nhỏ, nhưng lạ lùng,
đêm đêm tôi vẫn mong nằm mơ để được gặp cái đồng
tiền... |
|
|
|
 |
|
 |