|
Những
dòng tin thật vui vẻ...Vậy mà đã có lúc em ghét cái
điện thoại của chị đến thế. Những lúc ấy, em biết
chị chẳng còn nghĩ đến ai nữa. Chị chỉ chúi mũi vào
đó ngay cả lúc đang ăn cơm. Bữa cơm của chị dài ra
khi mọi người đã rời bàn ăn từ lâu. Lúc xem phim,
chị cũng chat, chị làm em phát bực và mất cả cảm
hứng khi đến những đoạn hay em quay qua chị để tìm
sự đồng cảm thì chị lại cười khúc khích với chiếc
điện thoại. Chị chat cả khi ngủ và giấc ngủ lơ mơ
của chị bị gián đoạn bằng những tin nhắn. Thời gian
rảnh, chị chỉ ôm chiếc điện thoại và những câu
chuyện “thời sự” của “cả nhà” chị hầu như không còn
tham gia nữa. Lâu lâu chị như người “trên trời rơi
xuống” khi phát hiện ra một vấn đề gì đó mà mọi
người đã biết từ lâu. “Chị đang yêu đấy à?” Chị cười
ánh mắt lấp lánh niềm vui. Nhưng em thì không vui
khi biết niềm vui và thời gian của chị không dành
cho người chồng sắp cưới. Em mơ hồ lo đến một ngày
nào đó ánh mắt u buồn sẽ che lấp mất vẻ lấp lánh hôm
nay. Mơ hồ lo đến một sự mong manh đổ vỡ. Rồi em
nhắc chừng chị như một “phụ huynh” khó tính, nhưng
chị chỉ điềm nhiên nói “Đừng lo, chị đã chọn con
đường của chị rồi, đừng nhạy cảm quá như thế!”.
Nhưng rồi chị cũng thoáng một chút buồn khi ngày
cưới được xác định và ngày một đến gần. Một ngày,
chị mang về một cái chậu nhỏ và ngày nào cũng tưới.
Em đùa “Chị ơi, hoa tình yêu của chị đấy à”. Chị
cười “ranh con”. Cái cây hoa “tình yêu” của chị mọc
lên thật chậm chạp, bị chọc quê, chị bảo “tại loài
hoa quý nên mới mọc chậm”. Nhìn chị chăm sóc cây, em
đã tưởng tượng và tặng luôn cho chị câu chuyện về
một chàng trai si tình. Chàng đã tặng cho cô gái mà
chàng yêu một hạt giống của một loài hoa rất đẹp và
nói rằng cây sẽ ra hoa vào đúng ngày cưới của cô
gái. Loài hoa trắng, thơm ngát hương sẽ là tình yêu
tặng cho cô gái. Nghe câu chuyện của em, chị chỉ
cười, chê dở òm. |