SỐ 126
Cõi người ta

Cùng lúc với việc công bố danh sách những cá nhân, nhóm mà e-CHÍP quyết định trao tặng biểu tượng “Hiệp sĩ CNTT” năm nay, phóng viên e-CHÍP đã quay trở lại thăm một số nhân vật từng nhận biểu tượng “Hiệp sĩ CNTT” hồi năm ngoái. Câu chuyện về họ là nội dung “Tôi và chúng ta” số này...

Lửa vẫn sáng và ấm
Bách Hợp

Tôi quay trở lại cơ sở Nhân Hòa (số 53, đường số 9, Căn cứ 26, Phường 17, Gò Vấp, TP.HCM) để gặp Huỳnh Tín Nghĩa và Huỳnh Kim Cúc. Sau một năm kể từ ngày anh ahị nhận biểu tượng “Hiệp sĩ CNTT”, mọi thứ vẫn thế, chỉ khác là số học viên do họ đào tạo đã lên đến hàng trăm người.

Cả Nghĩa lẫn Cúc đều không nhớ chính xác là họ đã đào tạo bao nhiêu học viên. Tuy nhiên họ có thể kể vanh vách về đặc điểm của từng học viên, những ai đã có việc làm, từ cơ sở này, ai đã dự thi thi lấy các chứng chỉ tin học, được xếp loại nào.

Cúc không chỉ giúp những người đồng cảnh ngộ qua đào tạo nghề ở cơ sở Nhân Hòa, chị tìm đến một người bạn là chủ cơ sở in ấn tại quận 4, đề nghị nhận các học viên của mình vào thử việc và nhiều người đang là nhân viên chính thức của cơ sở này. Trong số đó có Phạm Sĩ Chương, 19 tuổi. Chương bị bại liệt từ nhỏ, đầy mặc cảm vừa vì bệnh tật, vừa vì mồ côi cha. Cậu thiếu tự tin nên nhiều năm liền chỉ quẩn quanh bên mẹ và bà ngoại. Qua báo chí, mẹ của Chương biết cơ sở Nhân Hòa, bà tìm đến gửi Chương. Học tại Nhân Hoà gần một năm thì Chương trở thành một học viên thành thạo công việc chế bản. Cậu có thêm nhiều bạn bè, những chuyến đi Vũng Tàu, An Giang khiến Chương yêu đời hơn. Chương muốn ở lại Nhân Hoà để giúp cô Cúc, thầy Nghĩa hướng nghiệp cho các bạn khác song Cúc từ chối. Chị bảo Chương: “Nếu ngày nào đó, cô và thầy không còn đủ sức duy trì lớp học thì em sẽ ra sao?”. Cúc giới thiệu Chương đến làm việc tại xưởng in. Ngày Chương nhận được tháng lương đầu tiên trở thành ngày đặc biệt đáng nhớ trong đời mẹ và bà của Chương. Hai người phụ nữ cả đời vất vả vì con, vì cháu này đã có thể yên tâm. Dù đôi chân của Chương không lành lặn nhưng khi họ không còn có thể làm chỗ dựa cho Chương, cậu vẫn có thể đi tới trên đường đời...

Từ việc dạy tin học, Cúc nhận ra không phải người tàn tật nào cũng phù hợp với công việc thiết kế, đồ họa. Chị quyết định thành lập thêm một cơ sở thêu tay ở Bình Quới và tổ chức dạy may ngay tại cơ sở Nhân Hòa. Thêu và may là những nghề Cúc đã từng làm trước khi gặp Nghĩa. Những đứa trẻ lang thang được Cúc dạy làm sách bằng vải có thêu chữ, thêu hình. Một người bạn giúp Cúc tìm đầu ra cho những sản phẩm này. Lớp tin học nay đã là 4 ca/ngày. Một mình Nghĩa không đủ sức đảm đương nên Cúc vừa phụ giảng dạy tin học, vừa dạy thêu, dạy may... Cách nay vài tháng, Cúc xin nghỉ làm ở Công ty 27-7 để dồn thời gian và sức lực cho cơ sở Nhân Hòa. Học phí thu từ những học viên lành lặn không đủ trang trải tiền thuê nhà, chi phí điện, nước, điện thoại... Cả Nghĩa lẫn Cúc vẫn tranh thủ lúc rảnh để đánh máy văn bản, phục hồi ảnh cũ, cài đặt phần mềm... kiếm tiền bù đắp đủ loại chi phí.

Với các học viên, Chủ nhật vẫn là ngày vui nhất trong tuần. Hôm thì Cúc dắt cả lớp đi giao lưu với trường khiếm thị, có khi học viên được đưa đi thăm lũ trẻ mồ côi. Rồi những học viên cũ tìm đến rủ thầy Nghĩa, cô Cúc và các học viên mới về nhà mình chơi, tâm sự về công việc, những buồn vui của mình. Nhân Hòa còn là sân chơi của lũ trẻ trong xóm. Chúng đến để được cô Cúc dạy hát, chơi trò chơi...

Cúc còn khá nhiều dự tính. Đó là dành dụm để mua thêm vài bộ máy vi tính để nhận bản thảo sách cho học viên đánh máy, dàn trang, rồi lập cơ sở in... Dự tính gần nhất và là tổ chức một đêm Trung thu thật đặc biệt cho trẻ con ở xã Nhị Bình, Hóc Môn. Qua báo chí và qua cả một số học viên không đủ tiền đóng học phí, Cúc biết đó là một xã nghèo, chị đã gặp ông chủ tịch xã xin được tổ chức một đêm Trung thu cho trẻ con trong xã. Cúc đang tất bật với việc xin cho đủ 200 phần quà tặng những đứa trẻ nghèo nhất trong số 2.000 trẻ em của xã. Rồi còn tập cho chúng hát, đóng kịch để biểu diễn trong đêm rằm, huy động học viên làm hai trăm chiếc lồng đèn để tặng... Cúc hy vọng lũ trẻ này sẽ có một đêm Trung thu thật đẹp để chúng nhớ khi đã trưởng thành. Vì lẽ gì mà chị muốn vậy? Cúc bảo bởi chị từng có một tuổi thơ không may mắn nên chị biết những đứa trẻ đó mơ gì.

Dù rất bận bịu song nụ cười trên môi “Hiệp sĩ CNTT” Huỳnh Kim Cúc vẫn rạng rỡ. Người phụ nữ này dù bại liệt nhưng hết sức tự tin. Tôi chợt nhớ điều mà chị từng nói cách nay hơn một năm: “ Không dùng được đôi chân nhưng tôi có đôi bàn tay rất khỏe. Nếu không làm việc, tôi sẽ tàn tật cả thể xác lẫn tâm hồn”. Lần này, Cúc bảo tôi: “Mình không cảm thấy bất hạnh mà chỉ thấy bất tiện vì nhiều việc cần làm nhanh nhưng không chạy được. Bận lắm, chẳng có thời gian để mặc cảm nữa”. Cuộc đời dễ chịu và đẹp hơn khi có những người như Cúc, như Nghĩa. Tôi bỗng nhìn lại mình...

 

Đưa máy tính ra khỏi chùa
Diệp Quỳnh ghi

Sau hơn một năm kể từ khi nhận biểu tượng “Hiệp sĩ CNTT”, ni sư Thích Nữ Huệ Trang ở chùa Thiền Lâm, Đà Lạt, Lâm Đồng vẫn mải miết với việc lo cho lũ trẻ của mình ăn học, làm Phật sự, công tác xã hội và vô số công việc không tên khác ở ngôi chùa nhỏ này.

Ngoài bộ máy mới do Vinacom và hai bộ máy cũ do các nhà hảo tâm trao tặng, Thiền  Lâm hiện có 5 bộ máy tính. Số máy đủ cho lũ trẻ mồ côi mà ni sư nuôi dạy tại chùa sử dụng nhưng vẫn còn thiếu so với công việc mà ni sư Huệ Trang đang làm...

Tà Nung – một xã vùng xa của Đà Lạt, Lâm Đồng là nơi có rất đông bà con dân tộc Cil và K’Ho sinh sống. Ngay cả chuyện đi lại cũng còn gian nan nên chuyện học sử dụng máy vi tính trở thành một nhu cầu xa xỉ với cả cán bộ xã. Tuy không dư gỉa song ni sư đang vận động các nhà hảo tâm tài trợ để xây dựng một ngôi nhà ở Tà Nung để chia bớt số máy tính ít ỏi của chùa Thiền Lâm cho Tà Nung. Theo ni sư: “Ngôi nhà đó sẽ là nơi đặt máy tính. Chúng tôi cố gắng giúp bà con tiếp cận với CNTT”.

Lớp học đầu tiên sẽ xoá mù tin học cho khoảng 60 cán bộ, nhân viên đang làm việc ở Tàc Nung với hy vọng họ có đủ kiến thức, kỹ năng cơ bản để ứng dụng vào công việc hàng ngày. Giáo viên của lớp học này là Tin và An - hai cậu bé đang sống tại Thiền Lâm.  Cả hai đang dùi mài những tài liệu tin học nâng cao. Lớp tiếp theo sẽ dành cho những đứa  trẻ cả Kinh lẫn Cil, K’Ho. Ni sư Huệ Trang muốn chúng làm quen với máy vi tính để lúc học lên cao hơn, không mặc cảm khi giao tiếp với lũ trẻ đồng trang lứa đang sống tại thành phố.

Ngoài “Dự án Tà Nung”, ni sư Huệ Trang còn chuẩn bị để mở thêm lớp dạy tin học cho lũ trẻ nghèo của phường 12, Đà Lạt. Lớp này sẽ được tổ chức ngay tại chùa. Ngôi chùa cũ đã hư nát, đang được xây lại, chưa có chỗ làm lớp nhưng ni sư khẳng định: “Bất kể khó cỡ nào thì sắp tới chúng tôi cũng vẫn mở lớp dạy tin học miễn phí cho lũ trẻ nghèo đang sống ở khu vực Thái Phiên. Giúp trẻ tiếp cận  với cái mới là tâm nguyện của tôi và tôi sẽ cố gắng hết sức để thực hiện tâm nguyện ấy”.

[Đầu trang]
Trang chủ
Nội lực "Peter Pan"
Cầu nối Intel Việt Nam
Chuyện trong tuần
Cõi người ta
Bình luận thị trường
Cõi Mô-bai
Chuyên đề
Bổ ngửa
Túi càn khôn IT
Hồ lô biến
Cảm về Game
Nhật ký e-CHÍP
Bản quyền Công ty Phần mềm & Truyền thông VASC
 99 Triệu Việt Vương HN; Tel: (04) 9782235 • email: echip@vasc.com.vn
Mọi chi tiết về kinh doanh và quảng cáo xin liên hệ Phòng Quảng cáo. Tel: (04) 9782077 kd@vasc.com.vn