 |
|
Vì tim nằm bên
trái |
|
Người thứ ba
Nguyễn Thị Bích Duyên |
|
Vậy là ba mẹ nó bỏ nhau. Nó không biết nên buồn hay
vui. Nó đã chán nghe những cuộc cãi vã, sợ tiếp tục
phải phập phồng không biết ba nó sẽ làm gì sau bữa
nhậu, không muốn thấy ánh mắt buồn rượi rượi của
mẹ... Trái tim vốn đa cảm của nó đã tê dại, chẳng
còn cảm xúc. Nó xa lánh mọi người, kể cả Tuấn, vì
sợ một kẻ may mắn được sống trong một gia đình luôn
luôn đầm ấm không thể đồng cảm với mình... Suốt ngày
nó lang thang trên mạng, giết thời gian bằng những
cuộc tán gẫu vô bổ, nhạt nhẽo. Khi thú vui này làm
nó mệt mỏi thì anh xuất hiện. |
|
Anh là một nhân vật lạ hoắc, chưa bao giờ xuất hiện
trong các chatroom nó thường vào. Khi nó hỏi vì sao
anh chọn nó trong hàng trăm ngàn nickname, anh không
trả lời. Anh thật có duyên, lần nào chat với anh nó
cũng bật cười sảng khoái. |
|
Nó không biết gì về anh bởi anh không kể về mình
nhưng hình như anh biết rất rõ về nó. Nó cũng không
biết tại sao anh lại biết rất rõ rằng nó thích
e-card và thường xuyên gửi cho nó những e-card dạng
flash do chính anh thiết kế... Sau nhiều lần chat
với anh, nó nhận ra tâm lý của mình bắt đầu cân
bằng. Nó muốn gặp anh nhưng anh bảo anh ở rất xa,
còn nó thì vẫn có cảm gíac anh đang ở rất gần nó. |
|
Nó không còn tránh mặt Tuấn nữa vì nó đã bớt chán
chường và đặc biệt là nó muốn có ai đó nghe nó kể về
người bạn tuyệt vời mà nó mới quen. Có lần Tuấn hỏi
nó: "Em đã sẵn sàng để gặp người ta chưa?". Nó trả
lời ngập ngừng: "Em rất muốn nhưng em thấy không tự
tin về vẻ ngoài của mình". Hình như Tuấn định nói
thêm gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng... |
|
Gần đây nó không chat với anh thường như trước. Nghe
nói anh sắp thi học kỳ. Nó cũng ít gặp Tuấn, vừa vì
không còn nhiều chuyện để kể, vừa vì nó không muốn
quấy rầy chàng sinh viên năm cuối khoa CNTT. Nó lao
đầu vào học, sinh viên năm thứ nhất cũng phải thi
mà... |
|
Hè đã tới, nó hăm hở online, tíu tít khoe với anh
kết quả kỳ thi vừa qua. Anh chúc mừng nó rồi bảo
muốn gặp nó. Nó chần chừ một lúc rồi gõ bàn phím trả
lời: "Em sợ...". Câu trả lời của anh xuất hiện gần
như lập tức: "Tin anh đi, cần đủ tự tin về vẻ ngoài
của mình để gặp bất kỳ ai". Nó giật mình. Sau khi
đọc lại thật kỹ câu trả lời bỗng nhiên nước mắt nó
trào ra... |
|
|
|
 |
|
 |