|
Thật ra những lần sơ giao không để lại trong tôi ấn
tượng nào sâu đậm. Cũng chỉ là vài dòng với một ít
thông tin về cá nhân bạn... Sau đó, vì bận bịu, tôi
không chat nữa và hết sức ngạc nhiên khi nhận được
e-mail của bạn. Những e-mail ấy giúp tôi hình dung
ra bạn, cuộc sống quanh bạn và cả những vui buồn của
bạn. Bạn có thời thơ ấu gắn bó với bà, bạn có những
người bạn tuyệt vời thời trung học, bạn vui thế nào
khi đội bóng bạn hâm mộ giành chiến thắng, bạn buồn
ra sao trong đêm Noel xa mái ấm gia đình và chẳng có
người thân nào bên cạnh, rồi những cảm xúc trái
ngược nhau khi không lọt qua vòng cuối cùng để vào
làm việc tại một công ty lớn. Dù rất buồn vì bị loại
nhưng bạn vui bởi mình còn trẻ mà đã vào được tới
vòng cuối, chưa kể được người ta cho rằng có nhiều
triển vọng... Dù không chắc bạn có còn bày tỏ với ai
những suy nghĩ ấy song tự dưng tôi thấy mình thật
sự là một người thân của bạn, nên không ngần ngại
bộc bạch về mình. Bất kể tôi không biết bạn cao hay
thấp, gầy hay ốm. Tôi không có cả địa chỉ lẫn số
điện thoại của bạn... |