SỐ 114
Bình loạn thị trường

LTS: Sau một thời gian ngưng viết để... mài bút, Hải Âu quay lại kể "Chuyện đời xưa". Không hẹn nhưng nội dung "Chuyện đời xưa" khá sát với Chuyên đề số này nên Toà soạn e-CHÍP quyết định tạm gác kỳ hai của "Mua bán phần mềm nội", chừa chỗ cho Hải Âu thử bút , mời các bạn xem bình loạn thị trường về "Mua bán phần mềm nội" kỳ hai trên số sau, chân thành cáo lỗi cùng các bạn...

Chuyện đời xưa

Hải Âu

Ngày xưa, có một bà tiên. Như bao nhiêu bà tiên khác mà ta đã từng biết trong chuyện cổ tích, bà tiên này rất đẹp, rất tốt bụng. Bà tiên thường bay trên mây, rồi bỗng nhiên xuất hiện trước mắt những cô bé mộng mơ, tặng cô hương hoa thơm ngát và mật ong ngọt ngào. Thật là tuyệt!

Bây giờ, bà tiên cũng đang bay lang thang trên mây, nhưng hương hoa và mật ong đã phân phát hết rồi, bà bâng khuâng với giỏ sáp ong trên tay, không biết phải làm gì. Chẳng lẽ lại xách cả giỏ sáp ong bay về thượng giới?

...

Ngày xưa, có một ông bụt. Như bao nhiêu ông bụt khác mà ta đã từng biết trong chuyện đời xưa, ông bụt này rất nhân từ, phúc hậu. Khi có cậu bé nào tủi thân khóc trong cô đơn, ông bụt sẽ hiện ra âu yếm hỏi: Tại sao con khóc? Rồi ông sẽ cho cậu bé thật nhiều bánh kẹo, thật nhiều quà. Cậu sẽ mỉm cười.

Bây giờ, ông bụt đang lủi thủi trong rừng, ông không còn quà và bánh kẹo vì đã phân phát cả rồi. Trên tay ông chỉ có một giỏ đất sét, chẳng biết mang đi đâu. Lẽ nào giữa giờ chơi mang đến lại mang về?

...

Rồi ông bụt gặp bà tiên. Cả hai cùng âu lo, cùng băn khoăn bàn bạc. Họ quyết định vời thổ địa lên để hỏi thăm.

Bà tiên hỏi thổ địa:

- Thổ địa ơi, bọn trẻ nơi này có còn cần mật ong và hương hoa nữa không?

Ông bụt thêm:

- Và quà, bánh kẹo?

Thổ địa ngạc nhiên hỏi lại:

- Bụt và tiên không đùa chứ? Có bao giờ bọn trẻ lại không cần những thứ đó. Chúng rất nghèo khổ nên quý những thứ đó còn hơn lũ trẻ ở nơi khác.

- Thế chúng có cần sáp ong và đất sét không?

- Sáp ong và đất sét? Để làm gì?

Ông bụt nhăn mặt:

- Chẳng phải ông vừa nói chúng nghèo khổ lắm sao? Cho chúng đất sét là tốt rồi!

- Nhưng chúng không thích và không thể làm gì với đất sét!

Ông bụt vân vê chòm râu trắng, trầm tư suy nghĩ. Bỗng ông khà một tiếng, đầy vẻ hân hoan:

- Được rồi thổ địa à. Ta còn cả giỏ đất sét, xách tới xách lui cực quá. Ta sẽ cho ông để ông nặn thành... ngựa sắt và tặng cho bọn trẻ...

Bà tiên tiếp lời:

- Còn ta, ta có cả giỏ sáp ong chẳng biết mang đi đâu. Thôi thì ta gửi lại ông, ông hãy nặn thành hình người để cưỡi lên con ngựa đất sét. Rồi ông đem những thứ ấy tặng cho bọn trẻ nhé!

Thổ địa miễn cưỡng nhận lời:

- Cũng được, tôi sẽ thông báo rằng bọn trẻ đã nhận giúp ông bụt và bà tiên đất sét và sáp ong để hai vị khỏi mất công mang chúng về thượng giới.

- Bậy nào, bậy nào. Xưa nay chỉ có bụt và tiên giúp người trần chứ có khi nào người trần giúp tiên với bụt. Ông phải thông báo rằng: Vì lòng thương yêu bọn trẻ, ông bụt và bà tiên đã tặng chúng ngựa sắt và kỵ sĩ để mong chúng nên người. Ông phải lựa lời để đánh bóng hình ảnh của chúng ta chứ!..

Xong việc, ông bụt và bà tiên phơi phới ra đi.

Thổ địa vẫn còn ngồi đó, suy nghĩ rất lung để tìm ra cách giải quyết hai giỏ đất sét và sáp ong do... các vị thần tiên để lại. Cho đến giờ thổ địa vẫn còn đang ngồi nghĩ...

[Đầu trang]
Trang chủ
Nội lực "Peter Pan"
Cầu nối Intel Việt Nam
Chuyện trong tuần
Cõi người ta
Bình luận thị trường
Cõi Mô-bai
Chuyên đề
Bổ ngửa
Túi càn khôn IT
Hồ lô biến
Cảm về Game
Nhật ký e-CHÍP
Bản quyền Công ty Phần mềm & Truyền thông VASC
 99 Triệu Việt Vương HN; Tel: (04) 9782235 • email: echip@vasc.com.vn
Mọi chi tiết về kinh doanh và quảng cáo xin liên hệ Phòng Quảng cáo. Tel: (04) 9782077 kd@vasc.com.vn