 |
|
Vì tim nằm bên
trái |
|
Hoài niệm về “Tầm
xuân”
Nguyễn Mạnh Cường (Thị trấn Đông Anh-Hà Nội) |
|
Mưa ào ạt nhưng qua mau. Tôi rời phòng để tránh cái
oi nồng còn váng vất. Trong những tán cây nhuếnh
nhoáng nước, tiếng bầy sẻ quạt vội vàng lảnh lót mê
dại. Dù ngồi thật lâu trước máy nhưng mắt tôi cũng
kịp nhận ra những đốm nhỏ lóng lánh đầu hồi. Đấy là
hoa tầm xuân. Các bụi cây vàng úa, khô đét bỗng sáng
lên nhờ những cánh hoa trắng khiêm nhường. |
|
Ngày xưa, bao giờ em cũng nhìn thấy tầm xuân trước
tôi... |
|
Trong những email hồi âm, em “thảng nhiên” xem tôi
là quá khứ. Đàng sau những con chữ cố làm ra vẻ thờ
ơ, tôi nhận ra sự ngập ngừng. Lạ thật ! Hai đứa
không còn yêu nhau từ ngày em kiếm tìm ở nơi xa xôi
ấy một mục tiêu khác. Song cả hai vẫn chưa thôi
quyến luyến. Tuyệt nhiên chẳng còn là tình yêu, chỉ
là những lời hỏi thăm về con đường xưa đến lớp vốn
xao xác lá xà cừ, những người bạn cũ và những rặng
tầm xuân nơi xóm cùng trọ. Tôi đã chuyển khỏi đó từ
lâu, biết nói gì khi mùa đông chỉ là những lùm cây
úa vàng vô cảm. Có lúc tôi lẩn thẩn nghĩ rằng có
phải một tình yêu mới lại hoài thai ?.. Tôi chưa
quên ánh mắt hăm hở của em khi quyết định lên đường
trong buổi chiều mù sương năm ấy. Tôi chết lịm, quay
trở về trong hoàng hôn ẩm ướt. Tôi đau đến ngây dại
khi biết chẳng thể níu chân em ở lại... |
|
Sau đó là những tháng ngày dài dằng dặc trong im
lặng. Rồi bỗng có một ngày, hộp thư của tôi có một
email lạ. Tôi nhận ra em, rất nhanh. Lúc này, Sài
Gòn của em ra sao? Chừng ấy tháng năm lẽ nào em chưa
quen. Em cứ kể đi, có phải đằng sau một ngày bận
rộn, chật vật với phố phường ngột ngạt xăng xe, em
vẫn tìm về nơi có một thời trắng trong thanh khiết
của những nụ tầm xuân. Tôi cũng thế, vẫn phải giấu
đi những kỷ niệm một thời. Đô thị làm con người phải
gồng mình lên để sống khác. Tôi không biết buồn hay
vui khi kỷ niệm kéo em quay lại. Không trốn được
chính mình nên em còn khắc khoải mãi với ngày xưa? |
|
Tôi lại thấy mình đi trên những con đường xưa. Mùa
này, tầm xuân nở trắng những góc tường rêu mốc.
Chúng vẫn rướn mình níu tìm mùa xuân giữa những ngày
nắng nóng... |
|
|
|
 |
|
 |