 |
|
CÕI MÔ-BAI |
|
ĐTDĐ có camera lên
ngôi
P. ANH PHÚC – ANH PHÚ
|
|
Sau
bước khởi đầu có vẻ khá là oải (có lẽ do giá ban đầu
quá hớp và chưa có dịch vụ hỗ trợ rộng khắp), các
điện thoại di động có chức năng chụp ảnh (camera
phone hay picture phone) đã trở thành một trong các
món hàng có sức hút mạnh nhất trong năm 2003 trên
khắp thế giới. Tới nỗi các nhà kinh doanh “mô-bai
chụp ảnh” tin như bắp rằng đợt bán hàng mùa lễ hội
cuối năm và mừng năm mới này mình sẽ hốt bạc. |
|
Ở những nơi mà hệ thống liên lạc di động đã ứng dụng
công nghệ GPRS và hỗ trợ mạnh dịch vụ tin nhắn đa
phương tiện MMS (Multimedia Messaging Services), các
loại ĐTDĐ chụp ảnh như được chắp thêm cánh. |
|
Một
khi đã có một chiếc ĐTDĐ chụp ảnh trong tay, người
ta bèn tìm ra đủ thứ cách để khai thác nó. Không chỉ
có chụp ảnh mình hay người thân gửi cho nhau, đưa
lên Internet, hay thậm chí ra tiệm ảnh phóng ra giấy
ảnh (ảnh chụp từ Nokia 7650 phóng ra cỡ ảnh 10x15cm
là “vô tư”), những nhân viên cấp cứu còn dùng ĐTDĐ
chụp hiện trường và hiện trạng nạn nhân gửi về trung
tâm xin lệnh cụ thể. Rồi các sếp cảnh sát cũng dùng
nó để chụp ảnh hiện trường tội ác hay kẻ tình nghi
tội phạm. Có những người dùng ĐTDĐ chụp ảnh biển số
xe đụng người mà bỏ chạy. Có người đã chụp ảnh chỗ
ống nước hư gửi tới cho thợ sửa đường ống. Có cô gái
vào tiệm làm tóc yêu cầu thợ cắt cho mình giống như
kiểu người bạn thân. Và để làm mẫu, cô nàng yêu cầu
bạn mình ở tận đẩu tận đâu tự chụp ảnh bằng “mô-bai
camera” rồi gửi theo tin nhắn vào ĐTDĐ của thợ. |
|
 |
 |
|
Theo các nhà phân tích của IDC, có khả năng trong
năm 2003, số ĐTDĐ có chụp ảnh được bán ra trên thế
giới sẽ đạt tới mức 80 triệu chiếc. |
|
Ở Nhật Bản, từ tháng 6 tới 9-2003, có tới 90% tổng
số ĐTDĐ bán ra là có chức năng chụp ảnh. Công ty
Sony Ericsson thống kê như vậy. |
|
Năm 2002, cả thế giới chỉ bán được 18 triệu chiếc
ĐTDĐ có camera. Lý do chính là do dịch vụ MMS, cho
phép gửi ảnh qua ĐTDĐ, chỉ mới rộ lên vào dịp gần
cuối năm đó. |
|
Bước sang năm 2003, bên cạnh cơ sở hạ tầng và dịch
vụ của ngành viễn thông được cải thiện tốt, các hãng
điện thoại cũng tích cực mở rộng đối tượng khách
hàng của loại ĐTDĐ có camera. Nhiều model mới có giá
phải chăng ra đời. |
|
Sự bùng nổ của ĐTDĐ có camera tất nhiên cũng có mặt
tiêu cực của nó. Người tốt biết khai thác nó, lẽ nào
kẻ xấu chẳng biết lợi dụng nó? Các bí mật đời tư dễ
bị tổn thương hơn. Các mẫu mã hàng hóa dễ bị đánh
cắp hơn. Những gì thuộc loại bí mật bây giờ trở nên
mong manh hơn. Mấy ông có máu mê đèo bồng, ham ăn
“phở” đâm ra bất an, luôn lo ngay ngáy bị lọt vào
ống kính ĐTDĐ của “phở” hay bồ nhà của “mụ ta”. Trên
thế giới, nhiều phòng thể dục, rạp chiếu phim và văn
phòng, kể cả những nhà máy, đã cấm sử dụng ĐTDĐ có
camera trong khu vực của mình. Hàn Quốc mới đưa ra
quy định là các ĐTDĐ có camera khi chụp ảnh phải
phát ra tiếng động lớn cho mọi người biết, cho dù
lúc ấy máy đang ở chế độ im lặng (silent). |
|
Nhưng bất kể các hạn chế mới phát sinh đó, một số nhà
phân tích dự báo rằng tới năm 2007, khoảng phân nửa số
máy ĐTDĐ bán ra trên thế giới là loại có chức năng chụp
ảnh. Website Textually chuyên về xu hướng ĐTDĐ có camera
nói rằng: “Với chất lượng hình ảnh và các chức năng chụp
ảnh đang được các nhà sản xuất không ngừng cải thiện
theo từng model, rõ ràng là mọi cá nhân và các doanh
nghiệp sẽ phải học cách mà sống trong thời ĐTDĐ có
camera.” |
|
|
|
 |
|
 |