 |
|
CÕI NGƯỜI TA |
|
VÌ TIM NẰM BÊN
TRÁI: Website mơ ước
NGUYỄN MẠNH CƯỜNG (Hải Dương)
|
|
1. Hồi nhỏ, mỗi khi hè đến, tôi lại được gởi về quê
ngoại. Những trưa hè oi ả bêu nắng ngoài đồng, tôi
mê tơi trò đập châu chấu, vùng vẫy theo đàn thòng
bong. Nhưng có một nơi không bao giờ tôi dám đến, đó
là nghĩa trang. Nó cô tịch rờn rợn dưới những lùm
cây. Tối, nằm cạnh bà, tôi miên man nghĩ đến một
chiếc vòng cườm. Loài cây ấy mọc nhiều ở nghĩa
trang. Tôi thủ thỉ với bà về một ước muốn và cả nỗi
sợ ma của mình. Bà cười, mắng “toàn mộ giả, sợ cái
gì. Bác mày cũng nằm trong ấy đấy...” Sáng ra, bà
dẫn tôi vào nghĩa trang. Ôi chao! Không biết bao
nhiêu là hoa cườm, tôi tuốt đầy một lọ những hạt
cườm tim tím. |
|
2. Bà lão cạnh nhà tôi bị bệnh viện trả về. Con cháu
đến thật đông. Họ túc trực ngày đêm, vừa chăm sóc,
vừa sẵn sàng cho giây phút ra đi sắp đến của bà.
Nhưng thật lạ, bà lão lại tỉnh sau nhiều lúc chìm
vào hôn mê. Nhưng dù mê hay tỉnh, bà vẫn ghì tấm ảnh
người con cả vào ngực. Người đó là liệt sĩ. Cả cuộc
đời bà đã đau đáu, hoài trông một phép lạ, rằng biết
đâu tấm giấy báo tử của con bà là một sự lầm lẫn... |
|
3. Một người đàn ông, tôi không còn nhớ ông ở miền
quê nào. Chỉ biết rằng một dạo báo đưa tin về ông
nhiều lắm. Ông dành những ngày già cả của mình để
hàng ngày lập cập trên nẻo quê tìm đến những nghĩa
trang và ghi lại những gì còn lại trên bia mộ. Theo
địa chỉ cũ, ông gửi những thông tin ghi được về
nguyên quán họ. Bay cùng những cánh thư là hy vọng
mỏng manh. Tên làng, tên xóm cũng đổi thay rồi,
chiến trường ngày nào nay cũng trở thành khu công
nghiệp, khu chế xuất. Nhưng sự cặm cụi ấy cũng có
những hồi âm. Ông vui lắm, cái niềm vui khó mà diễn
tả! |
|
4. Tôi trưởng thành thì bà đã mất. Ngồi cặm cụi với
bàn phím, chợt nghĩ tới bà, tới những con người mà
tôi vừa kể trên và cháy bỏng trong tôi một mơ ước về
một Website, đó sẽ là nơi để những người con mất
cha, vợ mất chồng, người yêu mất người yêu, cha mẹ
mất con có thể tìm thấy thông tin mà lần tìm được di
cốt của người thân mình. Nơi ấy cũng là địa chỉ cho
những gia đình ly tán nhau qua hai cuộc chiến tranh
gởi gắm vào đó niềm hy vọng trùng phùng. |
|
Tôi viết lên niềm mơ ước này mong muốn có thêm những
bạn bè chia sẻ và góp sức. Như nhạc sĩ Trịnh Công
Sơn đã từng hát lên: “Sống trong đời sống cần có một
tấm lòng...”. |
|
|
|
 |
|
 |