|
BÌNH LOẠN THỊ
TRƯỜNG |
|
Lại chuyện
trúng thưởng
Hải Âu
|
|
Sau đợt khuyến mãi "mua hàng trúng thưởng"
bằng cách tặng vé số (đã kể các bạn nghe ở
tuần trước), công ty tôi trở lại tình trạng
trầm lặng như cũ. Phải có một phương án
quảng cáo khác thôi. Tôi lại tiếp tục tìm
đến chuyên gia tư vấn để xin được hiến kế.
Lần này, chuyên gia đề nghị phương án tổ chức
hội thảo khoa học. |
|
Tôi hỏi lại: |
|
- Anh lầm rồi. Tôi cần là cần bán hàng chứ
có cần nghiên cứu khoa học đâu. Với lại, có
biết cái đề tài khoa học mô tê gì để mà
trình bày tại hội thảo chứ! |
|
- Chính ông mới là ngây thơ! Thế ông tưởng mấy
tay dự hội thảo của ông quan tâm đến khoa học
à? Ông càng nói chuyên về khoa học thì các
ngài ấy càng... không hiểu. |
|
- Đúng vậy. Tôi còn không hiểu nữa là người
nghe tôi nói. Vậy thì hội thảo khoa học để
làm gì? |
|
- Một cuộc hội thảo khoa học nghe vẫn "cao
cả" hơn một cuộc họp quảng cáo, người ta sẽ
tự hào đi dự hơn, và xin phép cơ quan để đi
dự nghe vẫn... có lý hơn. Còn trong nội dung
họp, chủ yếu là ta quảng cáo, phát báo giá,
ca-ta-lô sản phẩm, đâu có phiền hà gì? |
|
- Ra vậy, nhưng liệu người ta có tới không? |
|
Chuyên gia đắc ý, trả lời: |
|
- Ấy, đây chính là chỗ ông cần đến chuyên gia
tư vấn như tôi. Muốn người ta đến đông đủ thì
phải... dụ. Dụ bằng cách nào? Mỗi vé mời
là một vé rút thăm trúng thưởng... |
|
- Lại trúng thưởng! Nhưng e rằng cái cách
tặng vé số như trước đây không được rồi, mà
phải... thưởng thiệt! |
|
- Chứ sao! Trùm sò hoài đâu có được. Nhưng ông
cần phải nghe tôi. Đầu buổi, khi khách đến sẽ
bỏ phiếu có ghi tên mình vào thùng phiếu xổ
số. Còn tiết mục rút thăm trúng thưởng dứt
khoát phải là cuối cùng. Điều này giúp giữ
khách tới cuối buổi để nghe hết nội dung
mình nói, anh nào chê mình nói dở bỏ về sớm
sẽ mất tiêu chuẩn trúng số. |
|
- Phải phải, vụ này được rồi. Nhưng cuối
cùng vẫn phải phát thuởng, tiếc của quá. Có
cách nào đỡ tốn hơn không? |
|
- Chắc ông muốn mánh mung để trao thưởng cho
gà nhà? Nông cạn quá, phát thưởng công khai
trong buổi hội thảo mà làm thế chỉ khiến
người ta cười vào mũi mình. |
|
Tôi lắp bắp: |
|
- Vậy, vậy... phải rút thăm trúng thưởng
thiệt rồi! |
|
- Lại càng... khờ! Có phải của chùa đâu mà
đem cho bừa bãi như thế chứ! |
|
- Ủa, vậy làm sao? |
|
Quả nhiên đến đây, trình độ của chuyên gia mới
được thể hiện: |
|
- Thế này, trong công chuyện kinh doanh của
mình, ông có phải "nhờ vả" ai không? Thí dụ:
"ông" thuế, "ông" tài chính... hoặc là ông sếp
một đơn vị nào đó mà có trách nhiệm duyệt
mua máy tính của công ty mình? |
|
- À, cái này có. Có nhiều nữa chứ. |
|
- "Nhờ vả" xong rồi ông có "cảm ơn" không? Có
chứ gì! Thế thì, sắp xếp sao cho "quý ngài"
đó trúng thưởng là một cách "cảm ơn" thuận
lợi và tuyệt vời nhất. Và đặc biệt là nên
cho quý ngài mà ta sẽ phải "nhờ vả" được
trúng thưởng. Đó gọi là cho mà không mất đấy
ông ạ! |
|
- Tuyệt! Quả là chuyên gia. Vậy còn việc cuối
cùng: Làm sao cho việc rút thăm trúng thưởng
có vẻ vô tư mà lại trúng được ngay chóc
người mình muốn "thưởng" ? |
|
- Dễ ợt. Có đến 1001 cách. Tôi xin chỉ một
cách: ông cứ mời một khán giả ngẫu nhiên lên
bốc thăm cho có vẻ vô tư. Người này sẽ đưa lá
thăm cho MC đọc. MC sẽ mở thăm ra, nhưng nội
dung MC đọc sẽ không phải là cái có trong lá
thăm mà là cái đã được học thuộc sẵn rồi.
Chẳng lẽ người ta đòi ông đưa lá thăm cho
người ta coi? |
|
Thế là xong. Tôi đang chuẩn bị cho buổi "Hội
thảo khoa học". Tôi sẽ gửi giấy mời đến bạn
đấy, vì bạn là một nhà khoa học nổi tiếng
mà. Hãy sắp xếp đến dự nhé, chúng tôi rất
vinh dự đón tiếp. Và xin chú ý, cuối buổi
hội thảo sẽ là phần rút thăm trúng thưởng.
Hãy đến dự, rất có thể bạn sẽ là người may
mắn! |
|
|