 |
|
CÕI NGƯỜI TA |
|
VÌ TIM NẰM BÊN
TRÁI: Gởi khói theo con
MỸ LỆ
|
|
Bà sống với một đứa con gái từ nhỏ tới lớn chỉ
biết... học. Hối lấy chồng, nó không chịu vì sợ
thiếu thời gian để học. Lấy chồng mà sợ mất thời
gian thì... hết ý nên bà đành để nó tiết kiệm loại
“vàng, bạc” ấy theo ý nó. Nhà có hai mẹ con, nó là
con gái, đã lớn nhưng không biết nấu ăn và bà phải
làm. Nó thương bà, đòi ra ngoài ăn hoặc mướn người
làm. Bà không chịu vì muốn chuyện ăn uống phải để
người trong nhà tự lo cho nhau... |
|
Năm rồi, nó bỏ bà qua Mỹ học. Bà không biết học thứ
gì mà phải qua tuốt bên đó, nhưng thương con nên
không phản đối. Trước khi đi, nó bê về một cái máy
giống như ti vi và bảo với bà rằng đứa cháu sắp đến
ở chung sẽ dùng cái máy đó để giúp bà trò chuyện với
nó, xem mặt nó mỗi ngày... Bà không hình dung nổi
tại sao lại có thể như thế, nhưng không thèm hỏi đứa
con đã quyết bỏ mẹ già bảy mươi mấy tuổi như bà vò
võ một mình để đi học. |
|
Thật ra bà... giận ít mà lo nhiều. Lo nhất vẫn là
chuyện ăn uống của nó. Nghe nói khẩu vị Tây khác
mình. Nó lại là đứa khó ăn, khó uống mà bà thì không
thể đi theo để nấu nướng cho nó ăn... |
|
Nó đi rồi bà mới thấy cái máy nó mang về đúng là...
thần kỳ. Có thể gửi thư (e-mail) mà không cần ra bưu
điện, gọi điện (chat voice) bằng micro, lên "tivi"
(webcam) để nói chuyện... Tuy nhiên điều thần kỳ
nhất là nó giúp bà dạy con nấu ăn. Nó bảo đi xa mới
thấy thèm những món ăn do bà nấu và đề nghị bà bày
cách nấu. Bụng nghĩ, sao không than “tốn thời gian”
nữa hả con (?) nhưng bà vẫn ráng dạy. Đứa cháu ở
chung bảo bà giống “Yan can cook”, dạy nấu ăn liên
lục địa. Lúc này, bà nấu nướng không đơn thuần chỉ
là để ăn nữa, bà có thêm một điều khác phải quan
tâm, ghi lại số lượng, cách thức để nhờ đứa cháu
viết thư gửi cho con gái ở cách bà tận nửa vòng trái
đất. |
|
Bây giờ, mỗi sáng, con gái bà thức dậy sớm để nấu
cơm, dỡ tới trường để ăn bữa trưa. Lớp nó mới tổ
chức thi nấu các món ăn dân tộc, chỉ mình nó là
người Việt Nam nên nó phải trổ tài để... giữ thể
diện. Nó khoe với bà món chè bông cau “made by Viet
Nam” được mọi người khen ngon. Nó còn khoe vừa nấu
thử món canh trứng lá hẹ. Hồi nào giờ nó không chịu
ăn trứng, nay không thèm hỏi cách làm đã nấu thử,
còn tuyên bố là “ăn được”... Bữa cơm hôm nay bà cũng
nấu canh trứng lá hẹ. Vừa ăn, vừa thắc mắc, không
biết nó nấu có ngon như mình, nó có biết bỏ thêm
tiêu vào cho thơm? Tối nay, bà sẽ nhờ con cháu hỏi
thử. Nhưng thật tình bà không muốn chờ lâu quá. Chắc
phải học cách sử dụng cái “máy”cho tiện. Nó còn học
được cách nấu ăn, lẽ nào bà không học được cái gọi
là tin học, Internet. |
|
|
|
 |
|
 |