 |
|
CHUYÊN ĐỀ |
|
Khi tên miền bị...
mất
|
|
Các chiêu thức đánh chiếm
tên miền |
|
Theo Bravo Heart (một nickname), dễ bị đánh cắp nhất
là những tên miền không được chủ nhân quan tâm bảo
vệ và chính anh là một trường hợp có thể dẫn chứng.
Bravo Heart đăng ký hơn một chục tên miền, nhưng
thiếu thời gian phát triển nên để “under
construction” (đang xây dựng). Đến khi rảnh rỗi,
kiểm kê “tài sản” thì muốn té ngửa vì tên miền
của anh đang được một người khác rao
bán, có tên, địa chỉ, số điện thoại, email... liên
lạc đàng hoàng. Kiểm tra lại mới thấy lỗi là ở chính
mình. Bravo Heart kể: "Hồi đó, tôi chưa trực tiếp
đăng ký mua tên miền ở nước ngoài mà đăng ký qua một
công ty ở TPHCM. Công ty này lại giao cho khách hàng
các mật khẩu giống hệt nhau. Tuy họ có nhắc nhở
khách hàng phải đổi mật khẩu ngay từ lần thay đổi
thông tin đầu tiên, nhưng tôi quên không đổi nên có
người dò ra, rồi đổi mất mật khẩu và mình đành “ngậm
đắng nuốt cay”. |
|
Còn vài chiêu thức khác để cưỡng chiếm tên miền. Một
số công ty nhận đăng ký tên miền nhưng vì không có
thẻ tín dụng, không thể tự đăng ký nên phải nhờ một
công ty khác. Quá trình “nhờ” và “chờ” này đã tạo ra
khe hở cho một số cá nhân có thẻ tín dụng đăng ký
trước. Mất tên miền kiểu này là "đau" nhất, chuẩn bị
kỹ mà vẫn “bù trớt”. |
|
Chiêu tiếp theo là tấn công các đại lý cấp một. Đây
là cách chỉ hacker mới dùng. Website của các công ty
cấp tên miền quốc tế như
www.enom.com,
www.registerfly.com... đều đã bị tấn công, nhưng
hầu hết các tên miền bị đánh chiếm đều có thể lấy
lại và trả cho chủ nhân thật của nó. |
|
Chiêu cuối cùng nghe có vẻ như đùa nhưng tỷ lệ thành
công lại cao: một “hacker” tại Hà Nội, không biết
nửa câu lệnh Linux hay Unix nhưng vẫn chiếm được khá
nhiều tên miền vì... đăng ký một e-mail gần giống
với e-mail của nhà đăng ký (ví dụ như
webmasterss@enom.com). Tuy webmasterss trong
e-mail này có tới hai chữ “s”, nhưng khi nhận thư,
email chỉ hiển thị tên người gửi là Web Master chứ
không hiển thị cả địa chỉ email. Vì thế, khi anh ta
dùng địa chỉ đó thay mặt... hãng Enom gửi e-mail yêu
cầu cung cấp password để “nâng cấp”, 2/3 chủ tên
miền đã tự nguyện cung cấp và tên miền “không cánh
mà bay”. |
|
Giành lại những gì đã mất |
|
Sau khi bị mất tên miền, việc đầu tiên phải làm tất
nhiên là “méc” với nơi mình đã đăng ký tên miền. Khả
năng thu hồi “tài sản” bằng cách này khoảng 75%. 25%
còn lại sẽ nghe nơi nhận đăng ký trả lời: "Chúng tôi
đã giao password cho quý khách, việc bị mất tên miền
không thuộc trách nhiệm của chúng tôi. Tuy nhiên
chúng tôi cũng sẽ cố gắng giúp đỡ!”. |
|
Nơi nhận đăng ký tên miền được đề cập ở trên là các
doanh nghiệp trong nước, nhận làm đại lý cấp 2 cho
các công ty đại lý cấp 1 ở nước ngoài. Sở dĩ khả
năng thu hồi tên miền bị mất đạt khoảng 75% là vì
các đại lý cấp một thường triển khai chương trình
gọi là reseller với các ưu đãi về giá cả, thời gian
đăng ký, trong đó có cả chuyện lấy lại tên miền. Mỗi
reseller sẽ được cấp một tài khoản ở công ty. Các
tên miền sẽ được đưa vào danh sách quản lý trong tài
khoản của reseller đã đăng ký nó. Nếu chẳng may tên
miền bị đổi mật khẩu và chuyện này được “méc” với
reseller thì reseller sẽ vô hiệu hóa mật khẩu mới,
trả tên miền lại cho chính chủ. 25% còn lại gặp khó
khăn là vì xui xẻo, người đánh cắp mật khẩu không
phải là “tay mơ”. “Cao thủ” cưỡng chiếm tên miền đã
"put" (đẩy quyền quản lý) tên miền sang một account
khác hoặc một nhà đăng ký khác... |
|
Một doanh nghiệp làm dịch vụ cung cấp tên miền ở VN
đã “đụng” cao thủ loại này. Do một lỗi bảo mật trong
chương trình quản lý tên miền của đại lý cấp 1, tên
miền của công ty M bị cưỡng chiếm. Sau khi thương
lượng với kẻ cưỡng chiếm bất thành, công ty M nhờ
hãng
www.OnlineNic.com can thiệp. Dù công ty M đã
trưng ra các bằng chứng, chứng minh mình là chính
chủ, nhưng OnlineNic vẫn bán tín, bán nghi vì kẻ
cưỡng chiếm cũng gửi email cho OnlineNic khẳng định
rằng công ty M đã chuyển nhượng tên miền ấy cho y...
Cuối cùng, OnlineNic khóa tên miền này để kẻ cưỡng
chiếm không kịp đổi thông tin đăng ký trong danh bạ
Whois. Công ty M tiếp tục gửi e-mail cho OnlineNic
cho biết thông tin đăng ký trong Whois trùng với
giấy đăng ký kinh doanh và các số điện thoại của
mình, đề nghị OnlineNic điện thoại đến để xác minh,
đồng thời fax giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh của
mình cho OnlineNic. Để đảm bảo thắng lợi, công ty M
fax cả cho một luật sư tại Mỹ, nhờ luật sư này thay
mặt mình làm việc với OnlineNic... Phải mất rất
nhiểu thời gian, công sức và tiền, công ty M mới
giành lại được tên miền của mình. |
|
NẾU CÓ TRANH CHẤP VỀ TÊN
MIỀN, VNNIC LÀM GÌ? |
|
Trung tâm VNNIC chỉ có nhiệm vụ tiếp nhận khiếu nại.
Đối với những tên miền quan trọng hoặc có liên quan
đến những thương hiệu nổi tiếng, VNNIC sẽ đưa thông
tin lên mạng (mục “tên miền có khả năng tranh chấp”)
trong ba ngày, đồng thời gửi công văn, gửi e-mail,
gọi điện khuyến cáo phía sở hữu thương hiệu hoặc có
liên quan trực tiếp. Nếu doanh nghiệp hoặc tổ chức
ấy có nhu cầu đăng ký thì VNNIC sẽ căn cứ vào các
quy định pháp luật và đặc tính sử dụng để từ chối
người đăng ký trước. Ngược lại, doanh nghiệp hoặc tổ
chức không phản ứng thì VNNIC buộc phải cấp cho chủ
thể đã đăng ký; vì theo quy định, các tài nguyên
Internet cần được quy hoạch, phát triển và phổ cập
rộng rãi. |
|
Để giảm bớt những phiền toái, tranh chấp có liên
quan đến tên miền .vn, VNNIC đã gửi khuyến cáo việc
đăng ký các tên miền quan trọng, thương hiệu nổi
tiếng đến tất cả các tổ chức, doanh nghiệp tại Việt
Nam (khoảng 20% trong số khoảng 3.000 văn phòng nước
ngoài, khoảng 25.000/ 100.000 thể nhân, pháp nhân ở
Việt Nam). Ngoài ra, từ dư luận và hoạt động kiểm
tra của các ISP, các nhà đăng ký của VNNIC, các cuộc
thanh tra liên ngành do Bộ BCVT, Bộ VHTT và Bộ Công
an phối hợp thực hiện... khi phát hiện thấy tên miền
đã đăng ký nhưng lại chuyển cho người khác sử dụng
thì sẽ cho thu hồi ngay tên miền đó. |
|
|
|
 |
|
 |